alowap.vn
HOMENhạc mp3Tìm kiếm

Bí mật thời gian vùi lấp

Author by , February 25, 2013

Bí mật bị thời gian vùi lấp

《 被 时 光 掩 埋 的 秘 密 》

Tác giả : Đồng Hoa

Chương I.

Dáng người anh vẫn mảnh khảnh như xưa, vẻ ngoài của anh cũng anh tuấn giống hệt như trong hàng ngàn giấc mộng của tôi. Anh từ từ bước qua ánh mặt trời, từ từ bước qua bảy năm âm u, bước thẳng tới chỗ tôi, phía sau lưng anh là những cánh hoa đào đang bay lả tả, là trái tim tôi đang từ từ rơi xuống

1.

Lúc bị điện thoại của Ma Lạt Năng đánh thức, tôi đang ở trong mộng xuân.*

Trong mộng tôi vẫn là một đóa hoa đôi tám, vẫn còn là một cành hoa đậu khấu** xanh mơn mởn, tâm hồn vẫn trong trẻo, ngây thơ ngọt ngào, còn búng ra sữa.

Tôi đứng cạnh sân thể dục nhìn anh đánh bóng rổ, quả bóng trượt khỏi rổ, xoay tròn rồi rơi xuống phía dưới chân tôi. Anh nhanh chóng chạy vọt tới chỗ tôi.

Đồng phục bóng rổ màu trắng, màu da nâu cổ đồng.

Tóc dính bết mồ hôi, theo từng bước chạy, từng giọt từng giọt khẽ nhỏ xuống, dưới những tia nắng vàng tươi của mặt trời, mỗi giọt đều biến thành một viên bảo thạch bảy màu, tôi bị lớp hào quang đó hút hồn tới mức thở không nổi. Anh vươn hai tay về phía tôi, không thèm nhặt bóng, mà lại ôm lấy tôi. Đầu anh chầm chậm cúi xuống, khuôn mặt anh tuấn dần dần phóng đại trước mắt tôi, máu huyết tôi dâng lên tận đầu, cảm giác hít thở không thông tới mức suýt ngất xỉu, thân mình run lên vì hạnh phúc…

” Anh yêu em, anh yêu em như chuột yêu thóc…”

Tôi không nghe thấy, tôi không nghe thấy, giống như kẻ điếc hoàn toàn không nghe thấy. Tôi cố gắng tự thôi miên bản thân, nhưng hiển nhiên là anh không chút hợp tác, thân ảnh lập tức tiêu thất.

Chỉ còn một milimet nữa thôi.

Tôi nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế hồi lâu, mới tức giận lôi di động ra.

Tôi còn chưa kịp “alo”, Ma Lạt Năng đã tiên phát chế nhân : ” Cậu đang làm cái quái gì thế hả. Sau lâu thế mà không nghe điện thoại. Mình còn tưởng cậu ngã xừ vào bồn tắm rồi chứ. Mau dời gót ngọc, ra đây đi dạo phố với mình.”

Trên đời này, ngoại trừ cha mẹ tôi, chắc chỉ có mình nàng dám quát tháo tôi ầm ĩ như vậy mà không lo tới tính mệnh thôi.

” Mình vừa dậy, đợi mình tắm rửa đã, bốn mươi lăm phút sau sẽ gặp ở chỗ cũ.”

Tắt điện thoại, tôi loạng choạng đi vào buồng tắm, sau khi đứng dưới vòi hoa sen vài phút mới hoàn toàn thanh tĩnh. Nhớ lại cảnh trong mộng, không kiềm nổi phải ngẩng cao đầu lên, hét to một tiếng.

” A!”

Đã bao nhiêu năm như vậy, mơ biết bao nhiêu mộng xuân, thế mà ngay cả trong mộng mong ước đấy cũng chưa bao giờ đạt được, nếu không phải có cái này ngoài ý muốn, thì lại là cái kia ngoài ý muốn. Những buổi đầu, tôi đều ngất xỉu đi mỗi khi được anh ôm lấy, sau đó giật mình tỉnh mộng, còn về sau đó nữa, tôi không ngất xỉu đi nữa, thì ở lúc anh chuẩn bị hôn tôi, theo bản năng tôi nhắm mắt lại, kết quả mắt vừa nhắm, cũng là lúc mộng vừa tỉnh.

Sau này, nhất định lúc anh vừa ôm lấy mình, tôi phải chủ động “hiến môi”. Tôi không thể làm chủ được cuộc sống của mình, chẳng lẽ cũng không thể làm chủ được giấc mộng của mình hay sao. Tôi không thể tin đến như vậy vẫn còn không được.

Vừa tắm rửa, vừa đắc ý hát vang dưới vòi hoa sen.

” Mỗi một lần.

Đều bồi hồi kiên cường trong cô đơn.

Mỗi một lần

Cho dù bị tổn thương

Cũng quyết không để lệ tuôn trào

Ta biết

Ta vẫn có một đôi cánh vô hình.

Giúp ta bay

Bay qua những tuyệt vọng.

….”

Ca hát trong phòng tắm thực dễ biểu lộ giọng hát của mình, có thể làm cho lòng tự tin của người ta dâng cao ngùn ngụt.

Tôi thường tự hỏi, với một kẻ được trời phú như tôi vậy, vì sao còn chưa được khai quật. Nếu năm đó không cẩn thận đi tham gia idol, khéo cây ngô, bánh đậu đều cải danh thành bánh bao. Tôi tên là Tô Mạn, nếu tôi có người hâm mộ, gọi bánh bao chắc thích hợp.

Vừa đổ sữa tắm lên người, tiếng nhạc “Anh yêu em, anh yêu em như chuột yêu thóc” lại vang lên.

Ma Lạt Năng ! Cậu đúng là không có tính người rồi. Tôi không thèm để ý đến nữa, vẫn tiếp tục tắm rửa, tiếng chuông ngừng một chút, rồi lại vang lên, cho tới khi tiếng chuông vang lên tới lần thứ năm, trong đầu tôi đã có một ban nhạc đang diễn tấu : “Ta hận ngươi, ta hận ngươi như chuột hận mèo.” Vội vàng tắm nhanh cho xong, thuận tay vớ lấy cái khăn tắm rồi lại vội vàng chạy ra ngoài. Sàn bằng gạch men, dép lê trơn trượt suýt nữa thì ngã nhào một cái, nếu ngã xuống thực, chắc tôi phải tới bệnh viện mất, vì thế hậm hực cầm lấy điện thoại, câu đầu tiên chính là : “Cậu vội vàng đi đầu thai hả. Tắm rửa một tẹo cũng không yên ổn, cút mịa nhà cậu đi.”

Ma Lạt Năng tính khí đậm vẻ giang hồ, thích nói năng thô lô, mở miệng là “Mịa nó chứ.” Lúc mới đầu, tôi còn không quen, còn khéo léo đề nghị, cậu cũng coi như một thanh niên trong làng văn nghệ, nói năng phải văn nhã tí tẹo. Ma Lạt Năng chớp chớp mắt, sảng khoái nói :” Được”

Trang 1 / 201 1234...102030... Cuối»»
Chia sẻ Trang
Facebook | Tin Nhắn
Gửi cho bạn bè:
Theo dõi qua: facebook | twitter | twitter

Bài viết liên quan

Bài viết cùng chuyên mục

Bài viết trong chuyên mục
Báo lỗi + Hỗ trợ: 01636094094
TopSitemap
alowap.vn DMCA