Bí mật thời gian vùi lấp

” Không được.” Anh ta đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, toàn thân tỏa ra khí thế cự người ngoài ngàn dặm.

” Làm ơn ! Làm ơn ! Vừa nhìn đã biết anh là người tốt, xin anh làm ơn đáp ứng thỉnh cầu nho nhỏ này của tôi đi.”

Mắt mở to tròn hết cỡ, hai tay chắp lại, cúi đầu liên tục. Chiêu này tôi học được từ mấy bộ anime Nhật Bản, là vũ khí cuối cùng của tôi xuất ra đối phó với mẹ tôi và Ma Lạt Năng, có thể nói trăm phát trăm trúng, làm Ma Lạt Năng thường châm chọc tôi : ” Học cái gì không học, toàn học mấy trò nhục nhã ! Ngây thơ !” Buồn nôn thì buồn nôn đi, ngây thơ thì ngây thơ đi, chả mất mát gì cả.

Rốt cuộc người đàn ông kia cũng ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, tuy rằng ánh mắt nhìn tôi vẫn còn rất lạnh lùng, nhưng khóe miệng cũng hơi nhếch lên. Chắc là cho tới bây giờ anh ta chưa gặp một người mặc đồng phục công sở nghiêm túc, búi tóc cao gọn gàng lại có thể làm ra những động tác ngây thơ tới mức buồn cười như thế. Tôi nhanh chóng chớp chớp mắt một chút, cố gắng rơm rớm lệ, chỉ sợ là anh ta bị hành động của tôi sét đánh qua, bị choáng đầu, cũng không biết là cố nhịn cười hay cố nhịn cơn buồn nôn, giơ tay chỉ chỉ bên đối diện ý bảo tôi ngồi xuống.

Tôi lập tức đổi từ mặt cười sang mặt khóc : ” Cám ơn ! Cám ơn ! Anh đúng là người tốt. Nhất định anh sẽ có được công việc tốt nhất trên thế giới, tìm được một người bạn gái đáng yêu nhất trên thế giới, sinh được một đứa con đẹp nhất trên thế giới !”

Anh ta nghiêng đầu, vẻ từ không chút thay đổi gần chuyển sang sững sờ nhìn chăm chú vào tôi, có lẽ muốn nghiên cứu rõ xem một kẻ tâm thần như tôi kia làm thế nào có thể trốn được khỏi bệnh viện. Tôi cũng chẳng có thời gian nghiên cứu vẻ mặt của anh ta, tầm mắt tôi đang bận dán chặt vào tòa nhà nằm ở phía đối diện kia.

Nửa giờ sau, cho tới lúc nhân viên của tòa nhà đã tản đi gần hết, tôi mới thấy Tống Dực rời khỏi tòa nhà, bộ tây phục màu xám, đơn giản, có điều trông mặc lên người anh có vẻ rất thoải mái, nhìn qua, có phong thái nhẹ nhàng khoan khoái của một người thiếu niên, lại có sự bình tĩnh kín đáo của một người đàn ông trưởng thành, hai loại khí chất nằm ở hai đầu cực trái ngược nhau kia lại có thể cùng hòa hợp ở trên người anh, làm tản ra một loại cảm giác thực độc đáo.

Hai người đi cạnh anh luôn nói chuyện cùng anh, anh mỉm cười, thỉnh thoảng hơi gật đầu. Trong buổi xem mắt ngày hôm đó, anh không khác mấy so với người thiếu niên vẫn ẩn hiện trong trí nhớ của tôi, nhưng anh của ngày hôm nay, lại có vẻ hoàn toàn xa lạ.

Anh đã khuất bóng nơi góc đường, tôi vẫn ngồi ngẩn ra nhìn con đường tấp nập bóng người xe qua lại như nước chảy, có cảm giác hết thảy đều không thật. Bảy năm rồi. Tôi và anh đã xa nhau tất thảy bảy năm rồi. Vì sao mà bao nhiêu năm như vậy đã trôi qua, mà khoảng cách giữa anh và tôi vẫn thế, vẫn chỉ là đứng ngóng nhìn từ xa xa ?

3.

Lúc tôi hoàn hồn, ngạc nhiên phát hiện ra trước mặt mình đã có một ly café bốc khói nghi ngút.

Tôi không nhớ là tôi có gọi café nha ! Quét ánh mắt hồ nghi về phía người đàn ông ngồi đối diện, anh ta hơi nhướng mi, nói một cách thản nhiên rõ ràng : “Tôi sẽ không trả tiền café cho cô !”

Lúc này tôi mới phát hiện ra, anh ta có một đôi mày kiếm thực anh tuấn, lại có một ánh mắt rất thản nhiên lạnh nhạt. Tôi liếc mắt nhìn anh ta, tập trung suy nghĩ trong ba mươi giây. Đại khái, hình như là, có vẻ như, có thể, vừa rồi có thanh âm của một cô gái hỏi tôi : ” Xin hỏi chị muốn uống gì ạ ?” Thanh âm đó lặp đi lặp lại rất nhiều lần, sau đó có thanh âm thực không kiên nhẫn của một người đàn ông trả lời : ” Gì cũng được.”

Mặt tôi hơi nóng lên, cái bộ dáng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ vừa rồi của tôi rốt cuộc có bao nhiêu phần giống hoa si ? Hy vọng anh ta nghĩ rằng tôi đang ngồi ngẩn người suy nghĩ gì đó.

Tôi cười gượng hai tiếng, chuẩn bị đứng dậy đào tẩu : ” Cám ơn anh rất nhiều, tạm biệt !” Đương nhiên thanh âm đang hò hét trong lòng tôi lại là, vĩnh viễn không cần phải gặp lại, chẳng ai muốn gặp lại một kẻ được chứng kiến một bộ mặt mà chính mình không muốn ai biết tới.

Tôi thò tay vào túi lấy tiền, lại không sờ thấy cái gì. Ví tiền đâu rồi ? Tôi vội vàng mở túi ra tìm thử, bên trong nằm lộn xộn một đống thứ, nhưng duy nhất không thấy đâu chính là ví tiền. Không thể nào, hôm nay, lúc tôi vào văn phòng còn dùng thẻ từ để mở cửa, mà thẻ từ cài trong ví tiền, nên nhất định là tôi có mang theo ví tiền mà. Tôi đặt cái túi lên bàn, bắt đầu tìm kiếm một cách cần thận, di động, đeo chìa khóa hình cô gái, giấy note bìa da giả cổ, bút lông xù giả lông ngỗng, mèo Kitty, Chocolate, thạch, còn có một quả cầu lông gà tôi hay dùng để tiêu thực giảm béo vào buổi nghỉ trưa.

Trang 8 / 201 ««...78910...203040...»»
Chuyển nhanh tới trang: