cuộc chiến chốn mê cung

“Tôi chỉ đang nhìn…” tôi nhận ra mình đang nhìn chăm chăm vào mặt cô ấy. “Ừm… tôi quên rồi.”

Cô ấy cười dịu dàng. “Ừ, nhân lúc anh đang thức, hãy giúp tôi trồng các cây này nhé.”

Cô ấy đưa cho tôi một cái cây với một cục đất đang bám trên rễ. Những bông hoa sáng lên khi tôi cầm vào chúng. Calypso nhặt cái mai làm vườn lên và chỉ tôi đi về phía bìa vườn, nơi cô ấy bắt đầu đào đất.

“Đó là Mảnh Trăng,” Calypso giải thích. “Chỉ có thể trồng nó vào ban đêm thôi.”

Tôi quan sát thứ ánh sáng màu bạc đang lấp lánh xung quanh các cánh hoa. “Nó có tác dụng gì?”

“Tác dụng?” Calypso trầm ngâm. “Thực ra nó chẳng có tác dụng gì cả, tôi nghĩ vậy. Nó sống, nó phát sáng, nó đẹp mắt. Còn cần tác dụng gì nữa không?”

“Tôi đoán là không,” tôi trả lời.

Cô ấy nhận lại cái cây, và tay chúng tôi chạm nhau. Những ngón tay của cô ấm áp. Cô ấy trồng Mảnh Trăng và lùi lại vài bước ngắm thành quả của mình. “Tôi yêu khu vườn của mình.”

“Thật tuyệt vời,” tôi đồng ý. Tôi không phải kiểu người thích vườn tược, nhưng Calypso có những lùm cây với sáu loại hoa hồng có màu sắc khác nhau, trên hàng rào mắt cáo là những dây hoa rạng đông, một luống nho với những chùm nho đỏ, tím có thể khiến thần Dionysus phải đứng dậy và cầu xin.

“Ở nhà,” tôi nói, “mẹ tôi lúc nào cũng mong có một khu vườn.”

“Sao bà ấy không thể tự trồng một cây?”

“À, chúng tôi sống ở Manhattan. Trong một căn hộ.”

“Manhattan? Căn hộ?”

Tôi chăm chú nhìn cô ấy. “Cô không hiểu tôi nói gì, đúng không?”

“Tôi sợ là không. Tôi đã không rời Ogygia… từ lâu lắm rồi.”

“Ừm, Manhattan là một thành phố lớn, và chẳng có nhiều không gian cho vườn tược đâu.”

Calypso nhíu mày. “Vậy thì buồn nhỉ. Thần Hermes thỉnh thoảng vẫn tới thăm. Ông ấy nói thế giới bên ngoài đã thay đổi rất nhiều rồi. Tôi không ngờ n thay đổi đến nỗi mọi người không có cả vườn nữa.”

“Sao cô lại không rời hòn đảo của mình?”

Cô ấy nhìn xuống đất. “Đó là hình phạt dành cho tôi.”

“Tại sao? Cô đã làm gì sai?”

“Tôi à? Chẳng làm gì. Nhưng có lẽ cha tôi đã làm nhiều điều sai trái. Tên ông ấy là Atlas.”

Cái tên làm tôi lạnh sống lưng. Tôi đã gặp vị thần Titan tên Atlas vào mùa đông năm ngoái, và đó chẳng phải là quãng thời gian vui vẻ gì. Ông ta đã rắp tâm giết những người mà tôi yêu thương.

“Nhưng,” tôi nói với vẻ do dự, “thật không công bằng khi phạt cô vì những gì cha cô làm. Tôi biết một người con gái khác của Atlas. Tên cô ấy là Zo. Cô ấy là một trong những người dũng cảm nhất mà tôi từng gặp.”

Calypso nhìn tôi một lúc lâu. Đôi mắt cô ấy buồn rười rượi.

“Có chuyện gì thế?” Tôi hỏi.

“Anh… anh đã khỏe hẳn chưa, người anh hùng của tôi? Anh đã sẵn sàng để rời khỏi đây chưa?”

“Gì cơ?” Tôi hỏi lại. “Tôi cũng không biết.” Tôi cử động chân. Chúng vẫn còn tê cứng. Tôi bắt đầu cảm thấy choáng váng đau đầu vì phải đứng quá lâu. “Cô muốn đuổi tôi đi à?”

“Tôi…” Giọng cô ấy nghẹn ngào. “Hẹn gặp anh ngày mai. Ngủ ngon nhé.”

Cô ấy chạy về hướng bờ hồ. Tôi quá bối rối và không biết làm gì ngoài việc đứng nhìn cô ấy cho đến khi bóng cô ấy biến mất trong bóng tối.

Tôi không biết chính xác thời gian đã trôi qua bao lâu. Đúng như Calypso nói, thật khó để nắm bắt thời gian khi ở trên hòn đảo này. Tôi biết tôi cần phải đi. Ít nhất thì các bạn tôi cũng sẽ lo lắng. Và trong tình huống xấu nhất, có thể họ còn đang gặp nguy hiểm. Tôi còn không biết Annabeth đã thoát khỏi núi lửa hay chưa. Tôi cố kết nối đường dây giao cảm với Grover một vài lần, nhưng tôi không thể liên lạc được. Tôi ghét cái cảm giác không biết họ có ổn hay không.

Nhưng mặt khác, tôi vẫn còn đang yếu. Tôi sẽ không thể đứng vững quá một vài giờ. Những gì tôi đã làm trên núi St. Helens đã vắt kiệt sức tôi hơn tất cả những gì tôi từng trải qua.

Tôi không cảm thấy mình giống một tùhay gì cả. Tôi nhớ đến Khách Sạn và Sòng Bài Hoa Sen ở Vegas, nơi tôi bị thôi miên và sa vào một thế giới trò chơi kỳ ảo cho đến khi tôi gần như quên mất mọi thứ tôi phải lo lắng trên đời. Nhưng hòn đảo Ogygia này lại chẳng có gì giống thế. Tôi chẳng bao giờ thôi nghĩ về Annabeth, Grover, và Tyson. Tôi vẫn biết tại sao mình cần rời khỏi đây. Chỉ là tôi… không thể. Khi chỉ có một mình Calypso cô độc sống ở đây.

Cô ấy chẳng bao giờ nói nhiều về mình, nhưng điều đó càng làm tôi muốn biết nhiều hơn. Tôi có thể ngồi trên đồng cỏ, uống rượu thánh, và tôi sẽ cố tập trung vào những bông hoa, những đám mây hay bóng của chúng trong hồ nước. Nhưng không, thực sự tôi chỉ chăm chăm nhìn Calypso khi cô ấy đang làm việc, khi cô ấy ngồi chải mái tóc dài qua vai, và những sợi nhỏ vương trên mặt cô ấy mỗi khi cô ấy quỳ xuống đào hố trồng cây trong vườn. Thỉnh thoảng cô ấy lại giơ tay ra, và lũ chim sẽ bay từ trong rừng ra mà đậu lên tay cô ấy: vẹt, vẹt lorikeet và chim bồ câu. Cô ấy sẽ chào buổi sáng, hỏi chúng xem chiếc tổ thế nào, và chúng sẽ líu lo một hồi rồi bay đi vui vẻ. Mắt Calypso sáng lên. Cô ấy nhìn về phía tôi và chúng tôi cùng cười, nhưng gần như ngay lập tức cô ấy trở lại vẻ mặt buồn rầu và quay đi chỗ khác. Tôi không hiểu điều gì đang làm cô ấy phiền lòng.

http://alowap.vn

Trang 68 / 115 ««...102030...67686970...8090100...»»
Chuyển nhanh tới trang: