alowap.vn
HOMEGameTìm kiếm

Đại công tử cùng tiểu thiếu gia

Đại công tử cùng tiểu thiếu gia Author by , October 15, 2013
9/10 8247 lượt đánh giá

Diệp Hàm nghe vậy, cúi thấp đầu, “Thực xin lỗi, Diệp Hàm nhất thời quên mất.”

Bùi Cảnh Duệ bực nàng nói bình thản như vậy, nhưng lại ngại Nguyên Lệnh ở một bên, hắn cũng không tiện phát tác. “Đối phương là ai? Mục đích là gì?”

Nàng lắc lắc đầu, “Không biết vì sao đối phương làm vậy, bọn hắn chỉ nói lấy ta bắt đại ca giao ra thứ gì đó.”

“Thứ gì?” Bùi Cảnh Duệ hỏi.

“Không biết, bọn hắn không nói.”

“Công tử, không bằng để tiểu thiếu gia nghỉ ngơi, cơm trưa xong, lại bàn luận việc này sau.” Nguyên Lệnh nói.

Diệp Hàm bỗng nhớ tới thuốc còn trong bếp, lập tức nói: “Ta đi sắc thuốc cho Tiểu Tương đi, đại ca cùng Nguyên thúc cứ dùng cơm trước.” Nói xong, tiện xoay người rời đi.

Bùi Cảnh Duệ nhìn Diệp Hàm rời đi, đứng một chỗ trầm tư, nghĩ thầm, qua Quán Khẩu này là tới Thành Đô, có một số việc hắn phải biểu đạt rõ ràng với nàng, không thể để cho chuyện như vừa rồi tiếp tục xảy ra nữa.

~~~oOo~~~

(1) Đất Thục, nước Thục (221- 264), thuộc tỉnh Tứ Xuyên hiện nay.

Lúc ăn tối, Bùi Cảnh Duệ công đạo Diệp Hàm dùng bữa xong một giờ sau đến phòng hắn.

Vì thế sau khi Bùi Cảnh Duệ về phòng, Diệp Hàm đi trước phòng bếp sắc thuốc uống cho Tiểu Tương, chờ Tiểu Tương uống thuốc xong mới cầm hòm thuốc đến phòng Bùi Cảnh Duệ.

Lúc trước khi Diệp Hàm nghe thấy Bùi Cảnh Duệ bảo nàng giúp hắn xoa bóp, nàng tuy có kinh ngạc, nhưng cũng không hỏi hắn vì sao, Bùi Cảnh Duệ lại nói cho nàng, mấy ngày nay không ngừng chạy đi, làm tinh thần hắn có chút mỏi mệt, bởi vậy Nguyên Lệnh đề nghị Diệp Hàm xoa bóp cho hắn, tiêu trừ mệt mỏi của một ngày.

Bình thường Diệp Hàm xoa bóp cho bệnh nhân để trừ bệnh giảm đau, theo lời danh y thời tam quốc Hoa Đà: “Người thường tay chân phủ tạng, ứ đọng chất độc dần mà không mất đi, dịch thành bát si: gió, lạnh, nóng, ẩm, đói, no, (mệt) nhọc, nhàn, bệnh tật của đời, theo đó mà ra. Dùng phương pháp xoa bóp, vô cùng hiệu quả.” Nên nàng thường xuyên xoa bóp cục bộ giúp người bệnh. Nhưng ở Trường An có một viện xoa bóp do một người Tây Vực làm chủ, bởi vậy Diệp Hàm nghe sớm nghe xong mới kinh ngạc, bởi vì các động tác xoa bóp, làm hai người có tiếp xúc thân mật, mà nàng luôn không thích quá mức thân cận với người khác, nhưng người không khỏe mà đề ra yêu cầu ở đây là Bùi Cảnh Duệ, nàng không có lí do gì cự tuyệt.

“Đại ca đã chuẩn bị tốt?” Diệp Hàm vừa mở bình đựng thuốc vừa hỏi hắn.

“Không được mang bao tay, nếu ngươi nhất quyết đeo, vậy ngươi trở về đi.” Diệp Hàm nghe vậy có chút do dự, bình thường mà nói, người xoa bóp nếu không muốn thân cận quá, có thể dùng loại bao tay đặc chế này, miễn cho quá mức thân mật với người bệnh.

“Đại ca, quần áo…” Diệp Hàm có chút chần chờ hỏi.

“Ngươi hầu hạ ta đi.”

Diệp Hàm đành phải để lọ thuốc sang một bên, đến gần giường, chần chờ trong chốc lát, rồi cởi bỏ ngoại sam cùng nội bào giúp Bùi Cảnh Duệ.

“Đại ca, ngươi nằm xuống được không?”

Đợi Bùi Cảnh Duệ nằm xuống, Diệp Hàm đổ thuốc nước vào lòng bàn tay, xoa nhẹ lên người hắn, đến khi cả người đều xoa thuốc, nàng mới có thể xoa bóp cho Bùi Cảnh Duệ.

Ước chừng qua một nén nhang, Diệp Hàm mở miệng nói: “Đại ca, có thể đứng dậy mặc áo.”

“Được, ngươi đỡ đại ca đứng lên.” Bùi Cảnh Duệ nói.

Diệp Hàm mới cúi người tới gần Bùi Cảnh Duệ, định dìu hắn hắn dậy, nhưng nàng lại cảm thấy phần eo cứng đờ, cả người trực tiếp ngã vào lòng Bùi Cảnh Duệ, nàng nâng mắt nghi hoặc nhìn hắn, vì sao hắn lại điểm huyệt nàng, lại không thể mở miệng hỏi.

Bùi Cảnh Duệ dùng động tác ôn nhu nhất đặt nàng lên giường, xoay người thả trướng rèm xuống mới đối mặt nàng.

Chăm chú nhìn nàng một lúc lâu sau, Bùi Cảnh Duệ mới thấp giọng nói: “Hàm nhi, vất vả ngươi.”

Diệp Hàm muốn nói với hắn đây là việc làm phải làm, nhưng không chỉ thân thể không động đậy được, ngay cả miệng cũng không thể nói.

“Tuy ngươi không thể ní, nhưng đại ca biết ngươi nhất định sẽ nói, đây là việc ngươi hẳn phải làm, đúng không?”

Bùi Cảnh Duệ nhìn vào mắt Diệp Hàm, biết hắn nói đúng. “Nhưng mà đại ca vẫn cảm thấy nên phải cảm tạ ngươi. Ngươi cả ngày không ngừng chạy đến chạy đi, lại đỡ thêm Tiểu Tương chịu phong hàn, bị hắc y nhân tập kích, hơn nữa vừa rồi còn giúp đại ca xoa bóp trừ mệt mỏi, đại ca thấy ngươi cũng rất mệt mỏi, cho nên…”

Thấy Diệp Hàm mở to đôi mắt nhìn hắn, hắn tự tay cởi bỏ áo nàng.

“Hàm nhi, tóc ngươi vừa dài vừa đen nhánh, vì sao trước đây đại ca lại không phát hiện nhỉ?” Hắn tiếp tục vuốt ve hai má cùng cần cổ nàng, “Làn da của ngươi rất tinh tế, ngươi có từng cẩn thận nhìn vành tai của mình, mượt mà, trắng hồng, nhất định so với tiểu thư danh môn càng hơn ngàn lần.”

Diệp Hàm không rõ vì sao Bùi Cảnh Duệ lại nói thế với nàng, nhưng nàng vô cùng lo lắng, nếu hắn tiếp tục sờ xuống dưới, thì bí mật của nàng sẽ bị phát hiện. Không được! Nàng nhất định phải nhanh chóng thoát khỏi giam cầm của hắn. Diệp Hàm cố vận nội công tự giải huyệt.

http://alowap.vn

Chuyển nhanh tới trang:
Chia sẻ Trang
Facebook | Tin Nhắn |twitterG+
Gửi cho bạn bè:

Bài viết liên quan

Bài viết cùng chuyên mục

Bài viết trong chuyên mục
Báo lỗi + Hỗ trợ: 01636094094
TopSitemap
alowap.vn DMCA