Diễm cơ của bá vương

Diễm Cơ Của Bá Vương

Tác giả : Vu Linh

Convert : ss ngocquynh520 (Diễn đàn Lê Quý Đôn)

Edit : Evjlsnow

Làm ebook : JR94Thể loại :Ngôn tình cổ đại, xuyên không, HE

Xuyên qua dị giới này một năm, ăn no ngủ được, nhàn nhã dạo phố, chính là cuộc sống của nàng,

Không có cách nào, ai bảo người thu nhận giúp đỡ nàng đường đường là Tỳ Quốc nhị điện hạ chứ?

Nể tình hắn chăm sóc nàng, nàng sẽ không tính toán mỗi đêm hắn xem nàng như thể ấm lô,

Thỉnh thoảng tỉnh ngủ phát hiện trên môi bị hắn thành công đặt ấn kí.

Nhưng theo dự định đã sắp đến ngày trở về,

Nàng biết hai người không thể mập mờ như vậy được nữa,

Dù hương vị trên người hắn làm nàng an tâm, dù quyến luyến thói quen ôm chặt nàng của hắn,

Vì từ bỏ loại tình cảm khiến bản thân không khống chế được, nàng mặc kệ phản đối của hắn, chuyển ra ngoài.

Cũng muốn hắn có thể thực hiện hoài bão, tự ý vận dụng trường ma thuật giúp hắn thu phục lòng dân,

Không ngờ lại bị xem là yêu nữ, còn bị người khác hãm hại vào ngục,

Làm cho thanh danh của hắn xuống dốc không phanh, dân chúng khắp thiên hạ hiểu lầm,

Nhưng hắn không một câu chỉ trích, chỉ quan tâm nàng có bị cai ngục ức hiếp hay không,

Thậm chí chấp nhận từ bỏ vương vị, mạo hiểm cứu nàng ra ngục…

 

 

Mục Lục

 

Mở đầu

 

Chương 1

 

 

Chương 2

 

 

Chương 3

 

 

Chương 4

 

 

Chương 5

 

 

Chương 6

 

 

Chương 7

 

 

Chương 8

 

 

Chương 9

 

 

Chương 10

 

 

Mở đầu

 

 

Đêm khuya, cung Tỳ Quốc vương có chút yên tĩnh không bình thường.

Bên trong tẩm cung của Tỳ Vương, vô số ánh đuốc sáng ngời, thắp sáng màn đêm. Các cung nhân qua qua lại lại, dị thường bận rộn, lại không một tiếng động, hiện ra bầu không khí ngưng trọng,

Bên cạnh tẩm cung, có hai gã nam tử trẻ tuổi chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy đang chờ gặp Tỳ Vương, nhưng mãi vẫn không nhận được lệnh triệu kiến.

Hai gã nam tử này chính là nhi tử của Tỳ Vương, Đại điện hạ Tỳ Luật cùng Nhị điện hạ Tỳ Ngự.

“Hai vị điện hạ.” Thái giám hầu hạ Tỳ Vương hướng bọn họ cung kính hành lễ,

“Long thể bệ hạ đã ổn định, có ngự y bên cạnh chăm sóc, điện hạ không cần bận tâm. Đêm đã khuya, thỉnh nhị vị điện hạ mau chóng trở về nghỉ ngơi.”

Tình trạng sức khoẻ của Tỳ Vương một năm nay trở nên không tốt, bệnh lâu không khỏi, trời vào thu lại trở lạnh, bệnh tình càng thêm trầm trọng, khiến Tỳ Vương suy yếu đến độ đã một thời gian không lâm triều.

Có tin đồn, Tỳ Vương bệnh đã hơn một năm, chỉ sợ là chống được bao lâu, vương vị của Tỳ Quốc lại sắp thay đổi.

Mà có tư cách kế thừa vương vị, chính là hai vị điện hạ Tỳ Luật và Tỳ Ngự, bọn họ cùng cha khác mẹ, thân thế mẫu thân bất phàm, tuổi cũng chỉ kém một.

Tỳ Quốc không có quy định trưởng tử kế vị, cho nên hai người huynh đệ bọn họ đều có khả năng đoạt được vương vị.

Tại thời điểm mấu chốt, tin tức bệnh tình của Tỳ Vương chuyển nguy truyền đến, bọn họ đều vội vàng từ vương đô nội phủ tiến cung thăm hỏi (Chế độ của Tỳ quốc, vương tử tròn mười sáu tuổi nhất định phải rời khỏi Vương Cung, ở vương đô nội phủ khác một mình)

Tỳ Vương bệnh nặng tự biết thời gian còn lại không nhiều, phân vân không biết nên truyền vương vị cho nhi tử nào, sợ mặt gặp lại thêm phiền não, bèn lệnh thái giám đi truyền lời, muốn huynh đệ hai người không cần chờ, sớm trở về nghỉ ngơi.

Không thấy gặp được phụ vương, hai huynh đệ đành rời khỏi thiên điện, cũng không tiếp tục chờ đợi.

Ngoài điện, có khác hai gã phân đứng ở hai bên chờ, bọn họ là tùy tùng của Tỳ Luật và Tỳ Ngự.

Tỳ Luật nhìn tên tùy tùng lạ mặt bên cạnh Tỳ Ngự, rất có hứng thú, cười hỏi: “Nhị đệ, sao lúc đầu không thấy ngươi mang tên tùy tùng này theo?”

Tỳ Luật theo thói quen khóe miệng nở nụ cười, người không biết sẽ nghĩ hắn tự tin, nhưng thật ra, kia chủ yếu là đang tính kế người khác.

Hắn thích nhất là giở thủ đoạn sau lưng người khác, vô cùng xảo quyệt, tuyệt không lưu lại bằng cớ gây bất lợi cho mình, người hắn mờ ám hãm hại không ít, biết rõ hắn làm, lại chỉ có thể nhẫn nhục.

“Tuỳ tùng bên cạnh vương huynh cũng thường đổi? Này có cái gì đáng kinh ngạc?” Tỳ Ngự lãnh đạm trả lời.

Khuôn mặt tuấn dật mê hoặc biết bao cô nương, chỉ tiếc ánh mắt thâm thúy vẻ mặt luôn lạnh nhạt, không mang cảm tình. Khiến người lạ không dám lại gần, gương mặt hệt như tòa băng sơn, một thân hàn khí khiến cho nhiều cô nương đông cứng, chỉ dám đứng xa nhìn ngắm mà không dám lại gần.

“Ta đương nhiên kinh ngạc, nghe nói Nhị đệ lệnh tên hộ vệ kia đi bảo hộ một vị cô nương, chậc chậc. . . Vị cô nương kia chỉ sợ không đơn giản.” Tỳ Luật cố ý nói.

Hắn biết rõ, năm trước khi mùa đông bắt đầu, Tỳ Ngự tiến đến nước chư hầu của Tỳ Quốc là n tộc giải quyết việc phản loạn, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một nữ tử lai lịch không rõ, nàng không những giúp đỡ Tỳ Ngự thuận lợi bình định phản loạn, mà làm Tỳ Ngự khi quay về vương đô, cũng nhất định đem nàng theo trở về.

Trang 1 / 48 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: