Dọc đường đến đám cưới

ON THE WAY TO THE WEDDING (ĐƯỜNG ĐẾN ĐÁM CƯỚI)

JULIA QUINN

Translated & edited:

Chương một — Chương mười : daisy_chrys1310, tranngocbich224, huyenchubby, linh_nd123;

Chương mười một — Phần kết: vitcon80

Nguồn: www.e-thuvien.com

CHƯƠNG MỘT

Trong chương này, nhân vật chính của chúng ta biết yêu.

Hai tháng trước.

Không giống như hầu hết những người đàn ông mà anh biết, Gregory Bridgerton tin vào tình yêu đích thực.

Anh phải là một thằng ngu mới không.

Ngẫm nghĩ xem nhé:

Người anh lớn nhất của anh: Anthony.

Người chị lớn nhất của anh: Daphne.

Những người anh khác: Benedict và Colin, đó là chưa kể đến các chị anh, Eloise, Francesca, và (khó chịu thay nhưng là sự thực) Hyacinth, tất cả bọn họ – tất cả bọn họ – khá là hạnh phúc với vợ hoặc chồng của mình.

Đối với hầu hết đàn ông, một tình yêu như thế sẽ chẳng sinh ra được cái gì ngoài những cáu gắt, nhưng đối với Gregory, người đã được sinh ra với tính khí vui vẻ khác thường, mặc dù đôi khi (theo em gái anh) hơi gây bực mình, hơi nhiệt tình, chỉ đơn giản phải nghĩ là anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin vào một sự thật hiển nhiên:

Tình yêu có tồn tại.

Đó không phải là một sự bịa đặt mỏng manh của trí tưởng tượng, được nghĩ ra để giữ cho các nhà thơ khỏi những cơn chết đói. Nó cũng không phải là một cái gì đó mà một người có thể nhìn thấy hoặc ngửi thấy hoặc chạm đến, nhưng nó có ở ngoài đó, và chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi anh ta tìm ra người phụ nữ trong mơ của mình và ổn định lại cuộc sống, có con và giải quyết một số sở thích cản trở như giấy dán tường và bộ sưu tập những dụng cụ mài hạt nhục đậu khấu.

Mặc dầu, nếu một người nào đó muốn cho một quan điểm tốt về nó, điều mà dường khá là rõ ràng cho một khái niệm trừu tượng như vậy, thì giấc mơ của anh ta không chính xác là có bao gồm một người phụ nữ. Ồ, không một ai có một tính cách riêng biệt và dễ nhận dạng đến như vậy. Anh chẳng biết gì về người phụ nữ của đời anh, người giả định là sẽ thay đổi cuộc đời anh hoàn toàn, đưa anh đi đến niềm hạnh phúc của sự buồn chán tẻ nhạt và được tôn trọng. Anh chẳng biết cô ấy thấp hay cao, đen hay trắng. Anh thích nghĩ cô thông minh và đẹp tinh tế và hài hước nữa, nhưng ngoài điều đó ra, làm thế nào mà anh biết được? Cô có thể hay e thẹn hoặc nhiều lời một tí. Cô có thể thích ca hát. Hoặc cũng có thể không. Có thể cô là một người phụ nữ cưỡi ngựa với nước da bẩm sinh đã ửng hồng do đã dành quá nhiều thời gian ở ngoài trời.

Anh không biết nữa. Khi điều đó xảy đến với người phụ nữ ấy, thì cô hẳn là người phụ nữ tuyệt vời mà hiện thời không có tồn tại trên cõi đời này, anh sẽ biết tất cả những điều đó thôi, ngay khi anh tìm thấy cô…

Anh sẽ biết.

Anh không rõ sao anh lại biết, nhưng anh chỉ biết rằng là anh sẽ biết. Một điều quan trọng nhường này, có thể làm rung chuyển trái đất và thay đổi cuộc sống, ừm, thực sự là, nó sẽ không xuất hiện bằng cách thì thầm về sự hiện diện của nó. Nó sẽ đến một cách tràn trề và mạnh mẽ, giống như là câu thành ngữ về một tấn gạch vậy. Câu hỏi duy nhất là khi nào mà thôi.

Và trong thời gian chờ đợi, anh thấy chẳng có lý do gì để anh không tận hưởng một thời gian vui vẻ trong khi mong đợi sự xuất hiện của cô. Sau cùng thì, một người không cần thiết phải hành xử như một thầy tu trong khi chờ đợi tình yêu đích thực của họ.

Gregory, về mọi mặt, là một mẫu đàn ông thực sự điển hình của Luân Đôn, với một tính cách thoải mái – mặc dù không đến mức hoang phí – có trợ cấp, có nhiều bạn bè, và có một cái đầu đủ thông minh để biết khi nào thì cần phải rời khỏi bàn đánh bạc. Anh được xem như một người đủ thanh lịch để mà tóm lấy trong Hội chợ Hôn nhân. Nếu không chính xác là sự lựa chọn hàng đầu (đứa con trai thứ tư trong gia đình thì chẳng bao giờ gây được một sự chú ý lớn lao cả), thì anh luôn là người được lựa chọn khi các quý bà cần một quý ông thích hợp để lấp đầy số lượng người tham dự trong các bữa tiệc tối.

Điều khiến cho tính cách thoải mái đã đề cập ở trên của anh đi xa hơn một chút – luôn luôn là một lợi ích.

Có lẽ anh nên có một vài mục tiêu cho cuộc đời mình. Một vài phương hướng nào đó, hoặc thậm chí chỉ là một nhiệm vụ có ý nghĩa nào đó để hoàn thành. Nhưng điều đó có thể đợi, không phải sao? Sớm thôi, anh chắc chắn mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng. Anh sẽ biết những gì anh muốn làm, và anh muốn làm điều đó với ai, và trong lúc đợi, anh sẽ -

Chẳng phải là thời gian dễ chịu gì. Ít nhất thì, chẳng phải là lúc này.

Giải thích nhé:

Gregory hiện đang ngồi trong một cái ghế bọc da, một cái ghế khá là thoải mái, nhưng thực sự không phải chuyện chiếc ghế hay là sự dễ chịu khiến cho anh ngồi mơ mộng mà không lắng nghe anh trai mình, người mà, nên được lưu ý đến, chỉ đứng cách đó khoảng 4 bước, đang huyên thuyên về một số điều gì đó, mà hầu hết đều liên quan đến trách nhiệm và nghĩa vụ.

http://alowap.vn

Trang 1 / 134 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: