Không có gì ngoài rắc rối

KHÔNG GÌ NGOÀI RẮC RỐI

Nguyên tác: Nothing but trouble

Tác giả: Rachel Gibson

Dịch giả: Thiên Tứ

Chương 1

Chỉ vì may mắn một người đàn ông được sống sót điều đó không có nghĩa anh

ta phải hạnh phúc vì điều đó.

“Đêm qua đội khúc côn cầu của anh giành được cúp Stanley mà không có anh, anh nghĩ sao về điều đó?”

Cựu siêu sao giải NHL và một người tinh anh, Mark Bressler nhìn vào một dãy micro và một lớp camera cho đến một tá hay khoảng chừng đó các phóng viên đang chiếm đầy phòng báo chí bên trong Key Area. Anh đã chơi cho Seattle trong tám năm qua, làm đội trưởng trong sáu năm. Anh đã dành hết phần lớn cuộc đời mình để có thể nắm giữ được chiếc cúp Stanley, giơ cao nó lên khỏi đầu và cảm nhận lớp bạc mát lạnh trong hai bàn tay. Anh đã sống và thở cùng khúc côn cầu từ khi anh cột được dây đôi giày trượt băng đầu tiên. Anh đã để lại máu mình trên sân băng, đã bị gãy thật nhiều xương hơn là anh có thể nhớ. Khúc côn cầu trên băng chuyên nghiệp là tất cả những gì anh biết. Là tất cả những gì anh có, nhưng tối qua, các đồng đội của anh đã giành chiến thắng mà không có anh. Anh đã xem giải đấu từ phòng khách khi những thằng khốn đáng ghét đó trượt quanh sân với chiếc cúp của anh. Mọi người nghĩ cái quái gì về việc anh cảm nhận ra sao? “Dĩ nhiên tôi ước mình có thể ở đó cùng với các chàng trai, nhưng tôi vui sướng vì họ. Một trăm phần trăm vui sướng.”

“Sau tai nạn vào sáu tháng trước, người đàn ông ngồi bên cạnh đã được thuê để chơi ở vị trí của anh,” một người phóng viên nói, đề cập đến tay chơi khúc côn cầu kỳ cựu, Ty Savage, người đã thay thế Mark cho vị trí đội trưởng Chinooks. “Vào thời điểm nào đó trong quá khứ đó là một quyết định gây tranh cãi. Anh nghĩ gì khi nghe được rằng Savage sẽ tiếp quản vị trí của anh?”

Việc anh và Savage không thích nhau chẳng phải là điều gì bí mật. Lần cuối cùng Mark nhớ được mình ở gần như thế này với người đàn ông đó, là lần anh đối mặt với anh ta trong trong mùa giải thưởng. Anh đã gọi Savage là thằng chó chết được đánh giá cao. Savage đã gọi anh là gã hạng nhì muốn trở thành ả mèo cái. “Tôi bị hôn mê khi Savage được ký hợp đồng. Tôi không tin tôi có những ‘những suy nghĩ’ về bất cứ điều gì. Ít nhất đó không phải là điều tôi có thể nhớ lại.”

“Giờ anh nghĩ gì?”

Rằng Savage là thằng chó chết được đánh giá cao. “Ban lãnh đạo đã tập hợp được một đội chiến thắng. Tất cả các cầu thủ đều luyện tập chăm chỉ và làm những gì họ phải làm để mang chiếc cúp về cho Seattle. Tiến vào chơi các trận playoff, chúng tôi đang là năm tám và hai tư. Tôi không phải nói với các bạn rằng đó là những con số ấn tượng.” Anh ngừng lại và suy nghĩ cẩn thận về câu tiếp theo. “Tất nhiên là Chinooks đã may mắn khi Savage đã hết hạn hợp đồng với khúc côn cầu cũ và sẵn sàng cho việc chuyển nhượng.” Anh không định nói anh biết ơn hay đội khúc côn cầu may mắn.

Cái gã chó chết được đánh giá cao bên cạnh anh cười lớn tiếng, và Mark gần như thích anh ta. Gần như thôi nhé.

Các phóng viên chuyển sự chú ý sang Ty. Khi họ hỏi về thông báo đột ngột của Savage cho việc giải nghệ tối hôm trước và các kế hoạch tương lai, Mark nhìn xuống bàn tay được đặt trên bàn. Anh đã tháo thanh nẹp khi dự buổi họp báo, nhưng ngón giữa của bàn tay phải vẫn cứng như thép không rỉ được nấu chảy và biến nó thành hình tượng “ngón tay thối” mãi mãi.

Thật thích hợp.

Các phóng viên đưa ra các câu hỏi cho các thành viên đội Chinooks đang ngồi ở một chiếc bàn họp báo dài trước khi quay trở lại Mark. “Bressler, anh có dự định quay lại không?” một phóng viên đến từ Seattle Post hỏi.

Mark ngước nhìn lên và mỉm cười như thể câu hỏi đó không chạm vào vết thương sâu kín nhất của anh. Anh nhìn vào mặt người đàn ông trước mặt mình và nhắc nhở mình rằng Jim là một anh chàng rất khá – đối với một phóng viên mà nói – và anh ta luôn công bằng. Vì lý do đó, Mark đã không đưa tay phải lên để biểu thị sự khinh rẻ. “Các bác sĩ nói với tôi là không.” Mặc dù anh không cần các bác sĩ xác nhận những gì anh biết ngay thời điểm anh mở mắt ở ICU[1]. Tai nạn đó đã làm gẫy một nửa xương trong người anh và đã làm đảo lộn cuộc đời anh. Việc quay lại là điều không thể. Ngay cả khi anh đang ở độ tuổi hai mươi tám thay cho độ tuổi ba mươi tám như hiện nay.

Tổng giám đốc Darby Hogue tiến lên phía trước và nói tiếp lời của Mark, “Sẽ luôn có chỗ trong Chinooks dành cho Mark.”

Như vị trí nào? Anh thậm chí còn không lái được xe cào băng Zamboni. Điều đó không còn quan trọng nữa. Nếu Mark không thể chơi khúc côn cầu, anh cũng không muốn có mặt ở bất cứ nơi nào gần sân băng.

Các câu hỏi lại quay về trận đấu của đêm vừa qua, và anh ngồi lùi lại phía sau ghế. Anh đặt bàn tay còn tốt của mình lên đầu cây batoong đang tựa vào chân trái và dùng ngón tay cái vuốt vuốt tay cầm được làm bằng gỗ óc chó mịn màng. Vào những ngày đẹp trời, Mark rất ghét các buổi họp báo. Hôm nay không phải một ngày đẹp trời nhưng anh vẫn ở đây, trong lòng Key Arena, chỉ vì anh không muốn trông như một người yếu đuối, tội nghiệp. Hay trông giống như một thằng ngốc, người không thể chịu nổi khi thấy đồng đội mình giành phần thưởng mà mọi người thèm muốn nhất trong khúc côn cầu mà không có mình sao. Thêm vào, người sở hữu đội Faith Duffy, đã gọi cho anh vào sáng nay và đề nghị anh đến tham dự. Thật khó có thể nói “Không” với người phụ nữ vẫn đang trả tiền cho mình.

http://alowap.vn

Trang 1 / 100 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: