Không thị tẩm ? chém !

Không Thị Tẩm? Chém!

~*~

Tác giả: Lam Ngả Thảo

~*~

Converter + Editor: ngocquynh520

~*~

Thể loại:Ngôn tình cổ đại, hài, hoàng cung, HE.

~*~

Văn án:

Một người: “Giường trẫm, ngươi cũng không phải ngủ lần đầu tiên, còn không qua đây?”

Ta: “Bệ hạ, tội thần không phải hậu cung phi tần của ngươi, không có nghĩa vụ thị tẩm!”

. . . . Không có đạo lý để đống lớn phi tần đó không dùng, muốn một tù phạm đợi chém như ta lao tâm lao lực!

Một người: “Như vậy a —— An Dật ngược lại rất có khí tiết nha!”

Không nhẹ không nặng thổi qua một câu: “Nếu không muốn thị tẩm, vậy kéo ra ngoài chém!”

Chương 1: Xa quê gặp bạn cũ, bạn cũ là thù địch

Nguyên nhân gây ra chuyện thật ra là như vậy, Tiểu Hoàng nhà của ta nuôi trộm một cái đùi gà nhà người ta, kết quả ta bị bắt vào ngục.

Ách, đương nhiên, quá trình chính giữa vẫn rất có vài phần khúc chiết.

Chủ nhân đùi gà không thuận theo không buông tha, muốn Tiểu Hoàng con ta trả cho hắn một cái chân.

– thuận tiện nói rõ, Tiểu Hoàng nhà của ta không phải chó Tiểu Hoàng, là người (=]]).

Đùi gà và chân người, sao có thể đánh đồng?

Đây không phải là chủ nhân đùi gà chiếm tiện nghi lớn của ta sao? Hắn cũng quá đen tối rồi!

Nhưng hiển nhiên chủ nhân đùi gà không biết đến điểm này. Hắn rất là mập, bụng to như cái bồ, nhìn bộ dáng như bảy tám tháng sắp sinh. Sờ một chùm râu chuột dưới cằm, rung đùi đắc ý: “Vùng khỉ ho cò gáy có điêu dân! Phải giao cho huyện đại lão gia nơi đây thẩm vấn!”

Ta đưa qua một ánh mắt xem thường lớn, để bày ra khinh thường! Nếu là ba năm trước kia, lão tử không thể không tiến lên đạp nát bụng hắn. Tuy thằng nhãi này cực lực giả nhã nhặn, nhưng không ai không biết rõ hắn là một tên du côn, gả muội muội cho huyện đại lão gia làm thiếp, lúc này mới có uy thế hôm nay.

Cuối cùng, lão tử chính là người kinh thành chính tông, hắn mới là điêu dân lớn lên ở vùng khỉ ho cò gáy này! Cả nhà của hắn đều là điêu dân vùng khỉ ho cò gáy!

Đáng tiếc Tiểu Hoàng rất làm thất vọng. Bị một đám gia đinh của anh vợ tiện nghi của huyện đại lão gia như lang tự hổ nhào tới, hắn lại ôm đầu, một bộ dáng nhận mệnh bị đánh, trong miệng còn cắn đùi gà không tha, ô ô gọi bậy một hồi, nghe vào ở bên trong tai ta, rõ ràng là: “Tiểu Dật. . . . Cứu mạng!”

Trong nội tâm của ta lập tức sinh ra một hồi chua xót với tình cảnh này. Ta vốn hẳn nên chửi ầm lên, thuận tiện đứng lên chặt cái tay ăn trộm chân gà của Tiểu Hoàng, sau đó lại hung hăng đạp hắn mấy cước, đánh thành một đầu heo, làm cho hắn ngay cả mẹ ruột lão tử là ai cũng không nhớ ra được.

Nếu đặt ở ba năm trước đây, Tiểu Hoàng đối với một trăm lẻ tám món ngự thiện của hoàng cung Đại Trần, còn muốn chọn ba nhặt bốn, rụt rè không chịu hạ chiếc đũa, có thể biết trước chán nản hôm nay, không biết có thể quý trọng những ngày tốt lành quá khứ kia hay không?

Cho nên, Tiểu Hoàng thật ra là tiểu hoàng đế, họ Tần.

Hắn tồn tại thần kỳ tựa như Tấn Huệ đế mà trên sách sử nói “Dân chúng không ăn gạo đỡ đói, sao không ăn thịt bằm?”

Ta vừa tức giận bất bình nguyền rủa trong nội tâm: ai bảo kiến thức thèm ăn của ngươi hạn hẹp, ai bảo ngươi trộm đồ, ai bảo ngươi chê cơm ta làm không thể ăn. . . Báo ứng a báo ứng! Ngươi sớm biết hiện tại luân lạc tới ngày này, năm đó làm gì hành cung nữ thái giám mài phá mồm tới khuyên ăn? Vừa tiến lên, đá một cái, đạp ngửa mấy gia đinh.

Ngày hôm nay nương của anh vợ tiện nghi của huyện thái gia làm thọ năm mươi tuổi, anh vợ này mặc dù mang theo thê nhi vào thành nhiều năm, nhưng lão nương hắn lại cứ mang ý nghĩ chất phát lá rụng về cội, một mực chưa từng chuyển ổ.

Đại khái là Huyện thái gia quá mức sủng vị tiểu thiếp kia, bỏ vốn xây một toà nhà ngói trắng ở chỗ này cho lão thái thái, vừa vặn cách mười mét với nhà rách của ta và Tiểu Hoàng.

Hôm nay hướng gió vừa vặn, ta bưng một mâm rau xào khét lên bàn, bốn bức tường hở trong nhà của chúng ta liền tiến vào một mùi thịt. . . . Vì vậy Tiểu Hoàng men theo vị thịt rời nhà đi ra ngoài.

Chờ ta hờn dỗi bới mấy muỗng cơm nửa chín nửa sống, lại đuổi theo ra, Tiểu Hoàng đã ra tay, gây thành cục diện hôm nay.

Anh vợ của huyện đại lão gia gần hai năm nay rất có vài phần sĩ diện tại thị trấn, ước chừng là chưa từng chịu qua cơn giận không đâu này, thấy ta lưu loát vô cùng đạp ngã bảy tám gia đinh, trên mặt tròn béo lập tức giận thành màu gan heo, nhìn cực kỳ vui, nhưng lời nói ra miệng không quá thân mặt.

“Kêu tất cả mọi người trong nhà đi ra, nếu hôm nay ta không bắt hai người nhà quê này vào lao huyện, liền viết ngược chữ Hà!”

Anh vợ tiện nghi này họ Hà.

Trang 1 / 126 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: