Kiếp trước em đã chon cất cho anh tập 2

cover

KIẾP TRƯỚC EM ĐÃ CHÔN CẤT CHO ANH

Tập 2

Thông tin tác phẩmTác giả: Tào ĐìnhDịch giả: Thúy Ngọc.Chương 21 : Nếu em là đám mây trắng bồng bềnh nơi chân trời kia

“Mẹ em chính là người mà thiên hạ thương hay gọi là vợ bé đó”, Mạt Mạt ngồi xuống cạnh tôi và nói. Khi nhắc tới mẹ, khuôn mặt cô ấy lộ rõ vẻ u ám mà hạnh phúc. ” Mẹ em rất đẹp, rất dịu dàng, đối với ai cũng rất tốt. Mẹ yêu âm nhạc, thích hội họa, mê trà đạo, biết chơi đàn, biết hát. Mẹ hát rất hay, rất hay”, nói đến đây, cô ấy dừng lại, khẽ mỉm cười, dùng giọng nói trong trẻo, thánh thót của một cô bé để mô phỏng lại giọng hát của mẹ. Tôi không hề cảm thấy một chút dung tục trong cách dùng từ của cô ấy, ngược lại, chỉ bằng vài câu miêu tả, trong đầu tôi đã xuất hiện hình ảnh một người phụ nữ trung tuổi, có khuôn mặt giống Mạt Mạt, dáng điệu ung dung trang nhã, đằm thắm dịu dàng, hiền từ bác ái và tài hoa đa tình.

Nếu kiếp sau có quyền lựa chon.

Em muốn làm một đám mây xinh.

Bởi nghe nói đám mây không có tính yêu.

Chỉ vô tinh được sinh ra trong buổi sớm mai.

Rồi sau đó lại nhanh chóng tan đi.

Nếu em là đám mấy trắng bồng bền nơi chân trời kia.

Anh có dem tình yêu của mình.

Ban cho em dù chỉ là một chút.

Để trước Phật, em thành kính nguyện cầu, phù hộ cho anh suốt năm trăm năm

Rồi sau đó, em sẽ lặng lẽ rời xa…

Mạt Mạt nhớ đến mẹ, khe khẽ cất giọng hát. Giọng cô trong trẻo mà mềm mại, mô phỏng lại tình ý bịn rịn của mẹ ngày xưa, khuôn mặt cô giờ đây ngập tràn niềm hạnh phúc.Bỗng nhiên Mạt Mạt dừng lại, quay về phía tôi lè lưỡi nói :”Xin lỗi nhé, em rất hay bị lạc đề mỗi khi kể chuyện. Bài hát vừa rồi là do mẹ em tự sáng tác, em luôn ghi nhớ trong lòng, đôi lúc, không tự chủ lại cất giọng hát vang, haha”.

Đây chỉ là một câu chuyện sao? Tôi nhìn vào khuôn mặt trong sáng của Mạt Mạt, không nói gì, chẳng lẽ em đang kể chuyện thôi sao? Trong câu chuyện của em, từng giọt, từng giọt nhỏ ra ngoài đó là máu trong tim của ai vậy?

“Không giống như những cô vợ bé chỉ biết nhận tiền rồi lên giường, mẹ em và người đàn ông đó thực sự có tình cảm với nhau. Hoặc cũng có thể nói, chỉ có mẹ em một lòng một dạ vì người đàn ông đó. Ông ấy có rất nhiều tiền và có cả quyền thế. Ban đầu, ông ấy rất tốt với mẹ em, không tiếc mẹ em bất cứ thứ gì. Sau đó, do được thăng quan tiến chức, sợ mối quan hệ với mẹ em sẽ làm ảnh hưởng tới tiền đồ của mình, ông ấy đã dần dần xa lánh mẹ. Cũng chính lúc đó, mẹ phát hiện đã mang thai em. Người đàn ông đó đưa mẹ em một bọc tiền, bảo mẹ đi phá thai. Mẹ nhận lời, cầm lấy bọc tiền nhưng không nỡ phá bỏ em, quyết tâm giữ em lại bên cạnh mẹ. Chính vì vậy, mẹ phải tìm một nơi ở khác để lánh mặt, sau đó bí mật sinh em ra. Người đàn ông đó sau khi biết chuyện đã vô cùng tức giận, quyết định cắt đứt với mẹ con em. Mẹ em là một người phụ nữ tốt, lại nghĩ tới tình cảm 20 mấy năm qua, sợ ảnh hưởng tới sự nghiệp của người đàn ông mình yêu thương nên cũng không tìm ông ấy nữa. Anh thử nói xem, bố em có được coi là một người đàn ông tốt không?” Mạt Mạt hằn học hỏi khiến tôi không tìm được câu trả lời thích hợp. Nhớ lại trước đây, tôi từng nghe nói, Mạt Mạt là con nhà quyền thế, là phần tử sa đọa. giờ đây nghĩ lại, nói cô ấy là con nhà quyền thế cũng đúng, chỉ có điều, đã có con nhà quyền thế nào phải rơi vào cảnh cô đơn, không nơi nương tựa như thế này chưa?

Mạt Mạt khẽ mím môi, nói tiếp:” Em chưa từng được gặp bố, cũng không biết tên của ông ấy. Mẹ cũng không hề nhắc đến ông ấy trước mặt em. Những lúc em gặng hỏi mẹ về bố, mẹ chỉ có mỗi động tác duy nhất là lau nước mắt, vì vậy em cũng không dám hỏi nhiều nữa. Lúc còn nhỏ, em vẫn thường nghĩ rằng, bố em chắc chắn phải là một người đàn ông cao lớn, tài năng, hào hoa phong nhã. Trong con mắt của em, chỉ có những người đàn ông như vậy mới xứng đáng với tình yêu sâu nặng và sự hy sinh của mẹ. em cũng không có ông bà nội hay ông bà ngoại, ngoài mẹ ra, em chẳng có 1 người thân nào khác. Ngay cả bạn bè cũng không có. Bởi ngoài bố mẹ mẹ đẻ ra, không ai trên thế giới này biết được sự tồn tại của em. Ngay cả họ tên, em cũng mang họ mẹ, em không biết bố mình họ gì nữa. Ngải Mạt… yêu mà không giúp được, ha ha!” Mạt Mạt cất tiến cười thê lương. Tôi đưa tay nắm chặt bàn tay của cô ấy, bàn tay ấy đang run lên vì lạnh.

“Khi còn học tiểu học, em thường xuyên bị bắt nạt. Nhưng mẹ lại rất yêu em, dồn tất cả tâm huyết cho em. Mẹ quyết tâm nuôi dưỡng em 1 cách đầy đủ nhất. Cầm, kỳ, thư, họa, hát múa, khiêu vũ, chỉ cần nghe ngóng được thông tin về một giáo viên nào dạy tốt, mẹ liền không tiếc tiền gửi em đến đó học. Mà hồi ấy, chỉ có những gia đình giàu có, quyền thế mới đủ điều kiện mời thầy dạy đàn cho con. Còn mẹ , cả cuộc đời tằn tiện, nghèo khổ nhưng vẫn gắng hết sức để đưa em gia nhập vào đám con cái nhà quý tộc đó.”

Trang 1 / 49 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: