Sự ân sủng của hoàng đế

Sự ân Sủng Của Hoàng Đế

~*~

Tác giả : Tiểu Ngôn

~*~

Dịch : Sakura_meo87

~*~

Beta : Bé bự

~*~

Nguồn : http://camelliagarden.wordpress.com/

~*~

Văn án :

Đàn ông vô lễ, thô lỗ như hắn, cô lần đầu tiên gặp phải.

Hắn không cẩn thận xông vào nơi cô đang tắm, cô còn chưa tính. Thế mà hắn không những không biết tránh đi, lại còn dám lấy quần áo của cô rồi đứng đó ngắm cô. Càng tệ hơn sau khi nhìn ngắm thân thể cô, hắn còn dám bình luận. Gặp phải loại đàn ông ngang ngược, mặt dày vô sỉ như hắn thật thật sự là khởi đầu cho chuỗi ngày ác mộng của cô….

Người con gái ngu ngốc không biết điều này! Ngang nhiên dám cự tuyệt yêu cầu sống chung với ông hoàng giới kinh doanh, cô không biết có biết bao cô gái mơ ước được anh “ân sủng” hay sao?

Chương 1

Thời tiết thật là nóng, ánh nắng chói chang gay gắt khiến cho mồ hôi thi nhau tuôn ra, mặt đường dường như cũng bốc lên hơi nóng ngùn ngụt.

Quan Sơn Nguyệt thúc ngựa đi vào bóng râm, nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa, thân thủ mạnh mẽ oai hùng khiến người khác không khỏi trầm trồ khen ngợi.

“Haizz!” Anh đưa tay lên lau những giọt mồ hôi ướt đẫm trên khuôn mặt tuấn tú rồi ngẩng đầu lên nhìn mặt trời, anh rất thông minh khi chọn chỗ này, vừa có thể tránh nắng vừa có thể thuận tay buộc ngựa ở gốc cây.

Anh lau mồ hôi trên trán rồi phóng tầm mắt ra xa nhìn núi rừng, tiếng chim hót líu lo vui tai khiến người ta quên đi cái nắng nóng mùa hè, thật khiến tinh thần trở nên sảng khoái, anh chợt có một quyết định bất ngờ, anh sẽ đi dạo ở ngọn núi nhỏ này.

Hà Thị Mục Triều nằm ở phía nam khu Đầu Sơn, các dãy núi bao quanh thung lũng rất bằng phẳng này, quy mô chỉ kém ngọn núi của Triệu Thị Mục Triều

Quan Sơn Nguyệt lần này thân chinh xuống bãi chăn thả Hà Thị là vì một nhiệm vụ quan trọng sau đó mới là nghỉ ngơi. Nhiêm vụ lần này chủ yếu là khảo sát thực địa, đánh giá nơi này có thích hợp để khai thác thành làng du lịch hay không.

Quan Sơn Nguyệt cao khoảng trên 1m8, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng như tuyết, quần bò màu đen, đi trong ngôi làng ở vùng núi vốn gập ghềnh không bằng phẳng này càng lộ rõ vẻ thản nhiên tự đắc, không chút miễn cưỡng. Anh muốn đi lang thang một chút, không muốn bị bắt buộc phải đi ở trên một con đường mòn nào cả. Chân cứ bước thong thả đi vào nơi rừng cây rậm rạp, cảnh vật cứ thế thay đổi, dần dần càng đi càng xa, càng đi càng hẻo lánh….

“Gì thế?” trong núi có âm thanh trong trẻo như tiếng chim, anh thấy âm thanh này có vẻ không giống như tiếng chim hót… nghiêng tai chăm chú lắng nghe một lúc, hình như là tiếng hát!

Anh lấy làm lạ bèn đưa chân bước đi, lần theo tiếng hát dịu dàng trầm ấm cùng với tiếng nước chảy róc rách. Một cảnh tượng như bức tranh thủy mặc có tiên nữ dạo chơi hiện ra trước mắt anh, Quan Sơn Nguyệt nhất thời mở to mắt nhìn. Đây… dường như là….cảnh tượng anh nhìn thấy thật quá đỗi động lòng người.

Nước từ trên cao chảy xuống tạo thành dòng thác, ba mặt phía sau đều là vách núi dựng đứng, tạo thành khung cảnh hùng vĩ với một cột nước trắng xóa chảy xuống thẳng hồ, tiếng thác ào ào rung chuyển cả đất trời. Bốn phía quanh hồ được bao bọc bởi những tảng đá lớn nhỏ, nước hồ xanh biếc, có thể nhìn thấy rõ cả cá đang bơi lội tung tăng.

Nàng tiên xinh đẹp đang ẩn hiện trong làn nước, nàng đang chơi đùa với những chú cá, nước ngập tới phần eo của nàng, thân hình nàng nõn nà mịn màng như tuyết, mái tóc dài ướt đẫm che đi những đường cong tuyệt mĩ đang bồng bềnh trên mặt nước. Khuôn mặt nàng xinh đẹp, tao nhã mê người. Ánh mắt trong vắt tinh anh đang nhìn theo chú cá nhỏ, cái miệng nhỏ nhắn màu phấn hồng đang cất tiếng hát, ngẫu nhiên phát ra tiếng cười khanh khách.

Quan Sơn Nguyệt giống như bị hớp hồn, cứ thế bước về phía trước một cách không tự chủ… Đột nhiên, ở phần eo truyền đến một sự va chạm rất khẽ, anh cúi đầu xuống nhìn, là một con chó giống Na Uy, to bằng nửa người, đang dùng mũi ngửi ngửi người anh, vui mừng vẫy vẫy đuôi với anh, dáng vẻ ôn hòa thân thiện khác hẳn với thân hình to lớn của nó.

Không thể nào, tại sao lại có thể để một con chó như vậy canh chừng chứ? Anh rất muốn cười.

Quan Sơn Nguyệt vỗ vỗ đầu chú chó, ý muốn bảo nó chớ lên tiếng, anh sợ một khi bị quấy nhiễu, nàng tiên ấy sẽ biến mất, anh vĩnh viễn sẽ không còn nhìn thấy được nữa.

Anh nhẹ nhàng đi về phía trước, “rắc” một tiếng, âm thanh đột nhiên vang lên ở giữa núi rừng.

“Gì thế… A!” nàng tiên quay người lại, phát hiện một người lạ không biết từ lúc nào đã đứng bên hồ. Kinh hãi hét lên một tiếng, nàng lập tức vòng tay quanh mình, ngụp sâu xuống nước, chỉ có đầu nhô lên khỏi mặt nước, nét kinh hoàng còn ẩn chứa trong mắt.

Anh ta chắc là người đàn ông đã quen ra lệnh cho người khác, bằng trực giác cô nhận định.

Trang 1 / 62 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: