alowap.vn
HOMEGameTìm kiếm

Tôi như ánh dương rực rỡ Author by , 30/10/2013
9/10 8492 lượt đánh giá

Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ

Tác giả: Cố Mạn

Editor: Mia

Nguồn: – http://ahzmieyoon.wordpress.com

Lời dẫn

Học kỳ thứ 2 năm tư ấy, là thời kỳ khó khăn nhất tôi phải trải qua trong quãng thời gian học đại học.

Ngày hội tuyển dụng liên tiếp, đủ loại phỏng vấn chồng chất, luận văn phản biện đau đầu phiền phức, lại còn một loạt tiệc chia tay “không say không về”…Tất cả chỉ có thể dùng “rối loạn” để diễn tả, mà mỗi người lại giống như một con quay không ngừng, không tự chủ được cứ mãi xoay tròn. Cho đến tận khoảnh khắc phải dừng lại.

Tối ngày hai mươi ba tháng sáu, A Phân, bạn giường trên của tôi, trở thành người đầu tiên chia tay Nam Kinh. Cô ấy đi Hạ Môn, một nơi cách rất xa, tôi chỉ biết tên nơi ấy.

Tôi chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày, tôi sẽ khóc, đuổi theo tàu hỏa đang rời đi, cho đến khi tàu rít gào tăng tốc và đi mất.

Tôi vẫn luôn là một đứa trẻ hạnh phúc khỏe mạnh.

Tôi vẫn chưa thật sự hiểu được ly biệt.

Cho đến giờ khắc này.

Về sau, chúng tôi có thể sẽ không gặp lại nhau nữa.

Về sau, chúng tôi dù có gặp lại nhau, cũng chỉ có thể gặp một lúc, rồi lại phải chia tay.

Biết đâu chúng tôi lúc đó sẽ không đau lòng như bây giờ, bởi vì chúng tôi đã không còn quan trọng với nhau, hoặc vì chúng tôi đã trở nên mạnh mẽ.

Nhưng mà giờ này khắc này, bạn phải đi rồi, tôi chỉ có thể ở sân ga, vừa đi vừa khóc.

Tạm biệt nhé, tuổi thanh xuân cuối cùng của chúng tôi.

Chúng tôi đã không còn có thể sống như những đứa trẻ.

Chúng tôi đã tốt nghiệp rồi.

Chương 1

Cuối tháng 3 của năm tư, tôi kết thúc thời gian làm kế toán thực tập tại một công ty ở Vô Tích, quay trở về đại học ở Nam Kinh. Thật ra tôi còn muốn ở nhà thêm mười ngày nửa tháng làm một con sâu gạo nữa, chẳng qua tình thương của mẹ rất nhanh đã cạn kiệt, vậy nên tôi đành chán nản thu dọn hành lý trong nhà, kéo túi nặng nề rầu rĩ quay về Nam Kinh.

Lúc còn ở trên xe tôi đã nhắn tin cho các bạn ở ký túc xá: Dưa Hấu mình sắp lăn về Nam Kinh đây, mấy bồ từng người nhanh ra cửa xếp hàng chào đón mình.

Khoảng mười phút sau mới nhận được tin trả lời của Tư Tịnh: bồ là ai vậy, không quen nha.

Tôi cười hắc hắc, mười ngón tay lướt nhanh: aizz, quên đi, thật tiếc là tay trái mình xách một con gà, tay phải cầm một con vịt, cũng nặng lắm ấy, nếu không thì mình ném lại trên xe là được rồi.

Lần này chỉ tầm 10 giây, hơn nữa không chỉ nhận được một tin.

Tư Tịnh: A! Tình yêu à thì ra là em đã quay trở lại, cứ ở yên trước cổng trường đừng đi đâu, chị đây đi đón em.

Tiểu Phượng: Dưa Hấu, “nhật nhật tư quân bất kiến quân”*, mãi đến bây giờ, được cùng nhau gặm chân vịt.

*Ngày ngày mong nhớ mà không thấy chàng đâu – trích trong bài thơ Tương tư dài của Lương Ý Nương – Trong “Tình sử” có chép như sau: vào triều nhà Chu đời Ngũ Quý (Ngũ Đại), có người con gái của Lương Tiêu Hồ 梁瀟湖 tên Ý Nương 意娘, cùng với Lý Sinh 李生 là họ hàng con cô con cậu. Lý Sinh thường qua lại rất nhiều. Nhân ngày trung thu ngắm trăng, ngầm hẹn ước với Ý Nương, lưu luyến không rời. Sự việc lâu ngày lộ ra, Tiêu Hồ nổi giận, ngăn cấm hai người gặp nhau. Gặp ngày trời thu, Ý Nương viết bài thơ này.

Vô cùng cám ơn bạn Hana đã giải thích điển cố này giúp mình

… Thực sự là nhiệt tình tới mức làm người ta nổi da gà.

Vừa xuống khỏi xe taxi, quả nhiên thấy một đám người nổi bật đứng chờ ở cửa ký túc xá, phòng ký túc xá của chúng tôi tổng cộng có sáu người, vậy mà giờ có tới chín người, năm nữ bốn nam…

Tất cả chỉ có một con gà một con vịt, có cần phải gọi cả gia quyến tới không đây? Tôi thầm hối hận lúc nãy ở trên xe sao không gặm trước một cái đùi gà chứ.

“Ha ha ha ha… Mọi người thực sự là quá long trọng rồi…”

Lão đại chạy đến hét vào lỗ tai tôi: “Con nhóc chết tiệt, thật biết chọn ngày để về ha, hôm nay mọi người đi Hà Thịnh liên hoan.”.

Tôi đối với hai chữ Hà Thịnh đã sớm tạo thành phản xạ có điều kiện ── Hà Thịnh = canh chua cá đệ nhất = sườn chua ngọt đệ nhất = đậu phụ sốt cua đệ nhất…

Tôi vừa nuốt nước bọt, vừa đưa gà vịt trong tay lên: “Mình có thể tính là có đóng góp đặc biệt, sau đó không cần trả tiền không?”

Tư Tịnh mang bộ mặt không chịu nổi tôi nữa nói: “Bồ bớt làm cho phòng ký túc của mình mất mặt đi, hôm nay là Trang Tự mời.”.

Tôi sửng sốt, Trang Tự à… Tôi liếc về phía người đang đứng xa xa đằng kia, khi nhìn thấy tôi, mọi người đều ít nhiều tiến vài bước tới gần, chỉ có anh ta đứng yên một chỗ, mặc một chiếc áo lông màu xám, cũng không có biểu hiện gì cả.

Trang Tự, tôi đối với cái tên này cũng có phản xạ có điều kiện, Trang Tự = sinh viên sáng giá nổi tiếng cả nước = chỉ cần đi ra ngoài là có thể khiến các sinh viên nam trường tôi cảm thán ở cấp độ siêu đẹp trai = là “bạn bè” đầy mờ ám với Dung Dung …

http://alowap.vn

Trang 1 / 91 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang:
Chia sẻ Trang
Facebook | Tin Nhắn |twitterG+
Gửi cho bạn bè:

Bài viết liên quan

Bài viết cùng chuyên mục

Bài viết trong chuyên mục
Báo lỗi + Hỗ trợ: 01636094094
TopSitemap
alowap.vn DMCA