alowap.vn
HOMEGameTìm kiếm

cha tới rồi mẹ chạy mau Author by , 13/10/2013
9/10 8207 lượt đánh giá

Mặc Tử Hàn nhìn bóng lưng của cô, mày mơ hồ nhăn lại.

Ngón tay khe khẽ đụng vào môi mình, cảm giác vừa mới được cô hôn vẫn tồn tại phía trên.

“Mình…. Sẽ không…. Thực sự thích cô ấy chứ?” Hắn khẽ líu ríu, mày nhíu lại càng thâm thúy.

Rốt cuộc thích là một loại cảm giác thế nào?

Thế nào mới gọi là thích?

Hắn cho tới bây giờ cũng không có nhận thức qua, cho nên cũng không biết phân biệt thế nào, chính là nếu hắn thật sự động tâm với nữ nhân này, như vậy…. Chính là một chuyện tốt sao?

“Ông ông ông…. Ông ông ông….”

Bỗng nhiên di động đặt ở tủ đầu giường rung rung kịch liệt cắt đứt suy nghĩ của hắn.

Hắn ngoảnh lại nhìn di động rung rung, mày nhăn lại.

Bàn tay to rất nhanh cầm lấy di động, nhìn màn hình hiển thị số không nhận ra, ấn vào phím kết nối.

“Uy?” Trong thanh âm lạnh như băng của hắn ngầm tức giận.

“Anh hảo, xin hỏi anh là Mặc Tử Hàn tiên sinh sao?” Trong di động truyền đến thanh âm nữ nhân.

“Cô là ai?” Mặc Tử Hàn nghi hoặc. Thanh âm này hắn chưa từng nghe qua.

“Tôi gọi là Phương Lam, thị bằng hữu tốt nhất nhất nhất của Tử Thất Thất, bất quá…. Tôi gọi điện cũng không phải tìm cô ấy mà là tìm anh!”

Chương 100: Lời thề, bảo đảm, anh cũng có thể làm sao???

“Tìm tôi?” Mặc Tử Hàn nghi hoặc.

Phương Lam này là ai? Cô ta nói cô ta là bằng hữu tốt nhất của Tử Thất Thất, chẳng lẽ là nữ nhân mấy ngày hôm trước Tử Thất Thất mấy ngày hôm trước gọi điện kia? Nhưng là…. Bọn họ vốn không quen biết, cô ta tìm hắn sẽ có chuyện gì?

“Không sai, không cần hoài nghi, tôi tìm là anh!”

Mặc Tử Hàn nghe cô nói chuyện bằng giọng điệu này lập tức liên tưởng đến Mặc Thiên Tân, nhưng mà nghe người khác dùng khẩu khí này thì tâm tình của hắn nhưng là hoàn toàn hảo bất khởi lai.

“Cô tìm tôi có chuyện gì?” Hắn lạnh lùng hỏi.

“Thật ra thì, tôi đã từ Thiên Tân nghe nói anh ở đó hào tình tráng cử làm anh hùng cứu mỹ nhân, tôi rất tò mò muốn hỏi anh, anh thích Thất Thất sao?”

Thích?

Lại là chuyện này!

Đây đã là lần thứ mấy rồi? Tại sao tất cả mọi người muốn hỏi hắn chuyện này? Đây là chuyện của hắn, hẳn là còn chưa tới phiên bọn họ quan tâm đi?

“Tôi không có nghĩa vụ nói cho cô biết!” Hắn khó chịu trả lời.

“Cũng đúng, anh không có nghĩa vụ nói cho tôi biết, dĩ nhiên anh cũng có thể nói thẳng không nói cho tôi, nhưng là cho dù anh dấu ở trong lòng không nói cho bất luận kẻ nào, chính anh hẳn là cũng đã ý thức được đi? Nếu không phải thật tâm thích một người, căn bản là không thể nào dùng tánh mạng của mình đi bảo vệ người kia, cho dù anh không thừa nhận, cho dù anh phủ nhận, nhưng là trái tim đang nhảy lên trong thân thể anh…. Tuyệt đối sẽ không gạt người, cũng tuyệt đối sẽ không nói dối, càng thêm sẽ không che dấu, cho nên….” Thanh âm Phương Lam trong điện thoại di động đột nhiên dừng lại, nháy mắt biến mất.

Mặc Tử Hàn cau chặt mày, tâm tình tức giận bị lời cô khơi mào từ từ tăng lên.

“Cho nên cái gì? Cô rốt cuộc muốn nói cái gì?” Hắn âm lãnh chất vấn, trong giọng nói hiển nhiên đã phẫn nộ tới cực điểm, không cách nào nhịn được.

“Tôi không phải đã nói rất rõ ràng rồi hay sao? Nam nhân thông minh như anh hẳn là đã rất rõ ràng đi? Bất quá…. Nam nhân như anh tính cách thật sự là rất không được tự nhiên, không được tự nhiên giống như là thang lầu hình tròn, ba trăm sáu mươi độ khắp nơi đều ngoằn nghèo, anh hà cớ gì phải vậy chứ? Trực tiếp thừa nhận thì có sao? Dù sao cũng sẽ không thiếu một miếng thịt…. Không phải sao?”

“….” Mặc Tử Hàn trầm mặc nắm chặt di động.

Nữ nhân này giải thích thật rất sắc bén, nói thẳng chỗ sâu nhất trong tâm người, làm cho không người nào có thể cãi lại, nhưng đồng thời cũng làm cho người phẫn nộ phi thường, phẫn nộ muốn giết cô ta để hả giận.

“Ai… Tại sao không nói chuyện? Bị tôi nói trúng?”

“Cô gọi điện đến chính là muốn nói cái này?” Mặc Tử Hàn đè nén lửa giận trong lòng, lạnh lùng chất vấn, càng muốn nói sang chuyện khác.

“Đương nhiên không chỉ là chuyện này rồi, bất quá tôi chính là đoán được anh nhất định sẽ một thân một mình rối rắm, hơn nữa còn sẽ liên lụy bảo bối Thất Thất nhà tôi tâm phiền ý loạn, cho nên tôi mới có thể gọi điện nhắc nhở anh, để anh thanh thanh sở sở nhận rõ lòng của mình, đừng quanh quẩn một chỗ như cái thang lầu kia, trực tiếp làm thang máy đi, tốt nhất là thang máy tốc hành…. Hiểu không?”

Chân mày Mặc Tử Hàn lại một lần nữa cau chặt, lửa giận công tâm.

Ngón cái cắt đứt điện thoại, không muốn nghe cô ta thao thao bất tuyệt nữa.

“Ông ông ông… Ông ông ông… Ông ông ông… Ông ông ông…”

Di động lại một lần nữa điên cuồng chấn động, Mặc Tử Hàn buộc chặt hốc mắt nhìn một chuỗi dãy số biểu hiện trên điện thoại di động, chần chờ suy nghĩ có nên kết nối.

http://alowap.vn

Trang 120 / 917 ««...102030...119120121122...130140150...»»
Chuyển nhanh tới trang:
Chia sẻ Trang
Facebook | Tin Nhắn |twitterG+
Gửi cho bạn bè:

Bài viết cùng chuyên mục

Bài viết trong chuyên mục
Báo lỗi + Hỗ trợ: 01636094094
TopSitemap
alowap.vn DMCA