alowap.vn
HOMEGameTìm kiếm

cha tới rồi mẹ chạy mau Author by , 13/10/2013
9/10 8207 lượt đánh giá

“Hả? A…” Phương Lam ngây ngốc, bất giác tránh đường.

Mặc Tử Hàn nhìn chằm chằm cửa phòng đóng chặt, mi tâm nhíu lại.

“Kim Hâm, mở cửa!” Anh ra lệnh.

“Vâng”

Kim Hâm cúi đầu lĩnh mệnh, tiến lên từng bước, bàn tay to lấy từ trong âu phục một cái súng lục màu đen, thuần thục lấy tiêu thanh ở nòng súng, sau đó hướng về phía cửa “Bang bang bang” liên khai lục thương.

Nhìn bên dưới cửa phòng vẫn y nguyên, thế nhưng khi Kim Hâm dùng chân đạp, toàn bộ cửa phòng liền tách rời khuông cửa, ngã xuống thật mạnh trên mặt đất.

Phương Lam kinh ngạc trợn mắt há mồm.

Mặc Tử Hàn bình tĩnh hé ra khuôn mặt lạnh, ngạo nghễ bước vào bên trong phòng.

Phòng ngủ.

“Ầm” một tiếng, cửa phòng bị mở ra thô bạo.

Bách Hiên kinh ngạc quay đầu nhìn thấy hai người đứng ở cửa phòng ngủ.

Kim tổng? Mặc Tử Hàn?

Hai người bọn họ tại sao lại ở đây? Quả nhiên người đàn ông khác ở phòng VIP 001 chính là anh ta. Bọn họ có quan hệ gì với nhau? Hơn nữa… vì sao lại tìm tới được chỗ này?

Mặc Tử Hàn trầm mặc đứng ở cửa phòng, hai mắt sắc bén chụp được Tử Thất Thất hôn mê nằm trên giường.

Vạt áo của cô đã bị kéo ra, để lộ nước da trắng nõn không thể nghi ngờ, hai khối tiểu anh đào sắc phấn hồng sa nhã sừng sững trước ngực, mà Bách Hiên ở trên thân thể cô, cà vạt đã tháo, quần áo không ngay ngắn, không khó để nghĩ anh ta đang làm những gì!

Chợt…

Đôi mắt Mặc Tử Hàn buộc chặt, chân dài bước tới, đi nhanh đến bên giường, kéo Bách Hiên ra, tự cởi áo khoác tây trên người che cơ thể Tử Thất Thất, sau đó vươn hai tay ôm lấy cô.

“Anh muốn làm gì? Không được chạm vào cô ấy, buông cô ấy ra!” Bách Hiên rống to.

“Tôi muôn làm gì?” Mặc Tử Hàn chậm chạp nhắc lại, hai mắt liếc xéo nhìn về phía anh ta, lạnh lùng nói, “Anh không nhìn thấy sao? Đương nhiên là cướp người!”

“Cô ấy là bạn gái tôi, mời anh lập tức thả cô ấy ra!” Bách Hiên ra lệnh.

“A…” Mặc Tử Hàn giễu cợt, khinh thường nói: “Bạn gái là cái gì? Cô ấy là người phụ nữ của tôi, là mẹ của con tôi… Anh muốn cùng tôi tranh phụ nữ, đợi một trăm năm nữa!”

Anh lạnh lùng nói, liền ôm Tử Thất Thất nhanh chóng ly khai.

“Anh đứng lại cho tôi, buông cô ấy ra!” Bách Hiên kích động bước xuống giường, lập tức đuổi theo.

Kim Hâm đi nhanh tới chắn trước mặt anh, thân hình cao hai thước hoàn toàn che phủ anh.

“Tránh ra” Bách Hiên rống to.

“Bách tổng!” Kim Hâm cứng nhắc lên tiếng, lạnh nhạt nói: “Nếu giờ anh muốn đuổi theo, tôi không dám cam đoan đaị ca sẽ làm gì với anh, cho nên tôi khuyên anh nên quý trọng tính mạng của mình!”

Cái gì? Đại ca?

Bách Hiên hết sức kinh hãi, hốt hoảng lùi về sau hai bước!

Thì ra… anh ta cũng là thủ hạ của Mặc Tử Hàn, như vậy ông chủ thật sự của tập đoàn Kim King… là Mặc Tử Hàn?

Người đàn ông kia rõ ràng ở trong ngục bảy năm, rốt cuộc anh ta đã làm gì ở trong đó?

Chương 46: Đàn ông, không nên làm Bá Vương ăn cơm

Mặc Tử Hàn ôm Tử Thất Thất đang hôn mê không trở lại phòng mà đi thẳng tới bãi đỗ xe, chuẩn bị đưa cô đi.

Nhưng mà chợt

“Linh linh linh… Linh linh linh…”

Di động trong túi quần bò Tử Thất Thất vang lên, Mặc Tử Hàn không biểu cảm nhíu mày.

Đem cô để vào trong xe, lấy điện thoại di động trong túi cô ra, nhìn thấy màn hình hiện lên bốn chữ – con trai bảo bối!

Là Mặc Thiên Tân?

Khuôn mặt bỗng chốc giãn ra, ngón tay cái ấn vào phím kết nối, đưa di động đặt ở bên tai.

“Con nói này mẹ, từ lúc tan ca cho tới bây giờ đã năm tiếng đồng hồ, tốc độ của mẹ có thể kết nghĩa anh em với ốc sên rồi đó. Nói, mẹ đang ở đâu, địa điểm ở đâu, ở cùng với ai, đang làm những gì? Con nghiêm trọng cảnh cáo mẹ, thành thật khai, kháng cự trừng phạt nghiêm, giả vờ im lặng… mang ra ngoài – trảm!”

Mặc Tử Hàn nghe cậu nói liên thanh, tựa như chất vấn, đôi lông mày không nhịn được túi khởi.

“Mẹ ngươi hiện đang ở chỗ ta!”

“…” Qua di động Mặc Thiên Tân kinh ngạc trầm mặc, năm giây sau, “Ba, là ba sao?”

“Là ta”

“Ba sao lại ở cùng với mẹ? Sao ba lại tiếp điện thoại của mẹ? Ba muốn làm gì mẹ?”

“Ta chưa làm gì cả!”

“Hả? Vì sao lại chưa làm? Thật là… Mỹ nhân trong ngực, ba chẳng lẽ không biết cái gì gọi là ‘Nên ra tay thì ra tay’ sao?”

Mặc Tử Hàn đổ mồ hôi! (→﹏→|||)

Đây là lời một đưa con trai nên nói sao?

“Ba…” Thanh âm Mặc Thiên Tân chợt trầm ổn, còn thật nghiêm túc nói: “Thực ra con kiên quyết, mãnh liệt, nghiêm trọng, ủng hộ ba làm cái loại chuyện tình này với mẹ, nhưng mà con chỉ có một yêu cầu.”

“Yêu cầu gì?” Mặc Tử Hàn nghi hoặc.

“Đó chính là không thể làm Bá Vương ăn cơm!”

“Bá Vương ăn cơm?”

“Đúng vậy, lấy tư cách là một người đàn ông đội trời đạp đất chân chính, nếu đã ăn xong, sẽ chịu trách nhiệm, nếu không muốn chịu trách nhiệm thì không nên ăn, không nên đụng, không nên nhìn, thậm chí ngay cả nghĩ cũng không được, cho nên ba à… Con tin tưởng, cũng tin chắc, càng tin tưởng vững chắc, ba nhất định sẽ không là một Bá Vương ăn cơm tiểu nhân bỉ ổi, đúng không ạ?”

http://alowap.vn

Trang 34 / 917 ««...102030...33343536...405060...»»
Chuyển nhanh tới trang:
Chia sẻ Trang
Facebook | Tin Nhắn |twitterG+
Gửi cho bạn bè:

Bài viết cùng chuyên mục

Bài viết trong chuyên mục
Báo lỗi + Hỗ trợ: 01636094094
TopSitemap
alowap.vn DMCA