Chiếm đoạt em dâu

Chiếm Đoạt Em Dâu

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Nguồn: ngontinhhay.com

Giới thiệu nội dung:

Lần đầu tiên gặp mặt, cô là bạn gái của em trai anh, thế nhưng anh lại không quản được hành vi của mình thiếu chút nữa cường bạo cô.

Lần thứ hai gặp mặt, cô vì công ty của ba tìm đến anh, anh không để ý cấm kỵ yêu cầu cô gả cho anh.

Vì không để cho mình nhà tan cửa nát, Quan Ngưng Lộ lựa chọn gả cho Sở Mạnh, anh hai của bạn trai mình.

Lại bắt đầu từ đêm tân hôn, Sở Mạnh bắt đầu đối với cô cả người cướp đoạt.

Anh cuồng vọng tuyên thệ, chiếm được người của cô cũng muốn chiếm được tim của cô.

Thế nhưng, anh không biết sao? Từ khi đáp ứng muốn gả cho anh một khắc kia bắt đầu, cô đã không có tim.

Năm năm sau, em trai anh, Sở Khương trở lại. Thế nhưng anh lại ký một tờ ly hôn, nói để cô tự do.

Tự do? Cô còn có tự do sao? Sau khi anh cưỡng chiếm cả người cô?

Rõ ràng qua nhiều năm như vậy nguyện vọng duy nhất của cô là muốn rời đi anh.

Tại sao đến một ngày, lại phát hiện tim của mình nặng trịch như đã lạc mất rồi.

Quyển hôn nhân:

“Quan Ngưng Lộ, cô mở to hai mắt ra xem người đàn ông đoạt lấy cô là ai?” Sở Mạnh cố ý dùng thân thể cao to đè trên người cô, một tay đùng sức nắm chặt cằm cô, cưỡng bức cô mở mắt ra.

“Anh là ác ma, anh là ác ma. . . . . .” Quan Ngưng Lộ không khống chế được tâm tình, nhịn đau không được khóc thành tiếng.

“Tôi là ác ma, tôi sẽ cho cô nếm thử một chút cái gì gọi là ác ma.” Kéo ra cô không chút nào thương tiếc, cũng không quan tâm cô đã chuẩn bị tốt chưa, anh muốn cô cùng anh trầm luân. Nếu không cách nào sống yên ổn, vậy thì cùng nhau xuống địa được rồi.

Quyển phản kích:

“Sở Mạnh, Anh cho rằng anh là Thượng Đế sao? Muốn thế nào cũng được sao?” Quan Ngưng Lộ tức giận đến cực điểm ném thỏa thuận ly hôn trên mặt đất.

“Tôi không phải là thượng đế, bất quá tôi mua được thượng đế. Quan Ngưng Lộ, cô đi đi! Từ nay về sau chúng ta nam cưới vợ nữ lấy chồng đều không liên quan.” Sở Mạnh nhắm mắt lại. Cô đã vô tình, hắn liền thôi.

“Anh cho tôi là cái gì? Lúc muốn thì không cần để ý tôi có đồng ý không cưỡng bách tôi ở chung một chỗ với anh, đến lúc không cần rồi tùy tiện ném xuống thỏa thuận ly hôn là có thể không cần rồi sao?”

“Có ký hay không tùy cô. Từ nay về sau tôi sẽ không trở lại quấy rầy cô.” Mặt Sở Mạnh không chút thay đổi đi ra ngoài.

“Sở Mạnh, tôi hận anh. Hận anh chết đi được.” Bất kể cô lớn tiếng mắng cỡ nào, anh vẫn không quay đầu lại.

Quyển gặp lại:

“Sở Mạnh, anh buông tôi ra. Chúng ta đã không có quan hệ.” Ngưng Lộ không nghĩ tới trong trường hợp như vậy sẽ gặp phải chồng trước của cô, mà thật không ngờ anh ta lớn mật lôi kéo cô cùng ra ban công bên ngoài hội trường chỉ có một bức rèm ngăn cách.

“Cái gì gọi là không có quan hệ? Thỏa thuận li hôn cô còn chưa có ký. Vẫn là vợ của Sở Mạnh tôi.”

“Tôi lập tức quay về ký. Ngày mai đưa cho anh.” Ngưng Lộ hận đến cắn răng, đều do mình, vì không để cho Bảo Bảo mang tiếng không biết cha là ai, lúc trước chết cũng không ký thỏa thuận li hôn.

“Trước ngày mai em vẫn là vợ tôi.” Sở Mạnh dùng sức kéo cô, để thân thể cô và anh dán thật chặt vào nhau.

“Nếu anh vẫn không buông tay, tôi sẽ la lên.” Mặt Ngưng Lộ nóng lên

“Em la lên đi? Để cho tất cả mọi người tới nhìn công chúa băng thanh ngọc khiết như em khuất phục tôi như thế nào.” Sở Mạnh không quan tâm ở bên tai cô thì thầm, bàn tay tà ác từ dưới làn váy rộng từ từ hướng lên trên.

“Anh muốn cưỡng bức tôi?” Ngưng Lộ trắng mặt, hắn cái tên vô sỉ này bất cứ chuyện gì cũng có thể làm được.”

“Cưỡng bức? Thứ trên ngón tay em?” Trên mặt người đàn ông ghê tởm là nụ cười vô cùng tà ác.

Quyển Bảo Bảo:

“Nguyệt Nhi, em đi kêu ba mẹ đi.” Một cậu bé khỏe mạnh kháu khỉnh đẩy một cô bé cùng nhau ở tại cửa ra vào nhìn lén.

“Anh hai, em không muốn đâu. Lát nữa ba sẽ đánh cái mông em.” Cô bé tên Nguyệt Nhi mặc bộ âu phục nhỏ trắng noãn, một mái tóc dài vừa đen vừa sáng cột theo kiểu tóc công chúa, một tiểu công chúa sống sờ sờ như một khối ngọc điêu khắc.

“Ba ba thương em nhất, sẽ không đâu. Lát nữa anh hai dẫn em đi chơi tàu lượn siêu tốc.”

“Anh hai, anh không thể nói không giữ lời a! đến đây đánh ngoắc ngoắc (nghéo tay).” Cô bé đưa ra bàn tay nhỏ bé vừa ngắn lại vừa mập.

“Nghéo tay.” Trên mặt cậu bé lộ ra nụ cười như ý. Nói giỡn, ai kêu ba ba vốn là đáp ứng đem xe mô hình số lượng có hạn tặng cho nó, kết quả bởi vì nó không cẩn thận làm hư chuyện tốt của ông và mẹ mà tịch thu lại. Hừ, chỉ biết bọn họ mỗi buổi sáng đều phải nằm trong chăn chơi trò chơi gạt người

http://alowap.vn

Trang 1 / 272 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: