Cô nàng xui xẻo tập 5

cover

CÔ NÀNG XUI XẺO

TẬP 5

CHƯƠNG 01

LỜI TIÊN ĐOÁN CỦA QUẢ CẦU PHA LÊ

Prediction

Địa điểm:

Hội trường trường British

Nhân vật:

Thái Linh – học sinh lớp 12 trường Maria

Bùi An An – học sinh lớp 12 trường Maria

Giang Hựu Thần – học sinh lớp 12 trường British

An Vũ Phong – học sinh lớp 12 trường British

Lâm Tử Hạo – học sinh lớp 12 trường British

LỜI THÌ THẦM CỦA ĐÓA HOA BÉ NHỎ

Chúa ngự ở trên các vì sao xa tít tắp

Dõi theo và che chở cho các con chiên của mình

Liệu có ai bị ngài bỏ quên chăng?

Chúa đáp: Đôi tay quyền uy và công bằng của ta

vuốt ve khuôn mặt của tất cả các con chiên

Thế còn cô bé đó?

Chúa lặng im.

Vì chúa công bằng, chính trực, tâm huyết với nghề

của chúng ta

cũng có lúc trốn việc.

– Cô… cô ta là con gái.

Đôi mắt nham hiểm của Lâm Tử Hạo nhìn chằm chặp vào tôi, đôi môi mỏng quẹt như tờ giấy lụa rướn lên, kéo dài ra thành chuỗi năm tiếng – năm tiếng đủ để đẩy tôi xuống hai mươi tầng địa ngục.

Xoạt!

Thoắt một cái, ánh đèn sân khấu rọi lóa mắt, những ánh mắt dưới khán đài sắc như lưỡi mác tua tủa đâm lên phía tôi đứng.

Tiếng ồn ào, lao xao ù ù bên tai như một đàn ong vỡ tổ.

– Á, Thái Lăng là con gái?

– Thật thế sao?

– Cậu có bằng chứng gì không?

– Mọi người yên lặng nào! Nếu không có bằng chứng xác thực thì tôi, với tư cách là trợ lí hội trưởng hội học sinh, một con người được tiếng là công tâm, vô tư, chính trực, thẳng thắn không lẽ nào lại dễ dàng tin vào lời kẻ khác, nghĩ oan cho anh em chúng ta. – Trong lúc mọi người lao xao bán tín bán nghi, Lâm Tử Hạo tỏ ra rất điềm tĩnh. Hắn từ từ bước lên phía trước, liếc mắt khiêu khích tôi.

– Bằng chứng? Rốt cuộc hắn có bằng chứng gì? Tôi ngước đầu nhìn về phía Tử Hạo, thấy tên trợ lí béo tròn như cối xay thóc lật đật nhận từ tay hắn một bao giấy, ba chân bốn cẳng chạy như bay về phía phòng đa năng ở bên cạnh khán đài.

Trời ơi… Lẽ nào lại là một đĩa CDROM…

Huhu… Đừng mà, trong đó chứa nội dung gì? Xin các vị thần tiên chín phương tám hướng mau ra tay cứu giúp con, cứu đứa nhỏ tội nghiệp này! Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực…

Xoạt xoạt…

Bức màn sau lưng tôi bị kéo lên, phía sau là màn chiếu màu trắng xóa. Lòng tôi như có lửa đốt, tôi quay sang thì bắt gặp nụ cười đắc ý, nham hiểm của tên Hạo.

Rốt cuộc hắn muốn gì? Trong lòng hắn đang toan tính âm mưu đen tối gì?

Nơ ron thần kinh của tôi tê liệt, đầu bốc khói như muốn nổ tung.

– Xin hãy nhìn màn hình! – Giọng tên Hạo lanh lảnh làm tôi liên tưởng đến lễ trao giải bài hát hay nhất trong năm. Hic… xem chừng màn này còn hoành tráng hơn cả lễ trao giải gấp ngàn lần.

Tôi run bần bật như cầy sấy, muốn quay lại phía sau mà khớp cổ cứ cứng đơ ra không thể xoay nổi. Bên tai tôi văng vẳng tiếng nói the thé như mài ống bơ gỉ của tên Hạo.

– Xin mọi người hãy nhìn cho kĩ. Người nữ sinh đứng ở hàng đầu góc bên phải chính là Thái Lăng! – Tên Hạo quay người về phía bức hình tập thể được phóng to hết cỡ. Nụ cười ngạo mạn, đắc thắng nở trên môi, đôi cánh mũi diều hâu phập phồng như nhảy disco.

– Á, ối…

– Xem kìa, Thái Lăng sao lại mặc váy thế kia?

Câu hỏi như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi bắn lên tanh tách, không khí dưới khán đài như nồi nước sôi sùng sục. Nhiều người không nén nổi ngạc nhiên bật dậy như lò xo khỏi ghế, giương mắt thao láo nhìn màn hình.

Ảnh? Váy?

Đầu tôi trống rỗng, mắt mở trừng trừng…

Trên màn hình là tấm hình tập thể lớp 11B trường Maria…

Đây… đây là bức hình mà trước khi rời trường Maria tới British học mà…

Trong cảnh nháo nhác hỗn loạn bên dưới, tôi cảm thấy ớn lạnh dựng tóc gáy, dường như có một ánh mắt sắc lạnh như băng đang nhìn tôi. Tôi hít một hơi sâu…

An An đứng ở một góc khán đài, hai tay khoanh trước ngực, mắt nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống tôi, môi nhếch lên đầy vẻ mỉa mai. Đúng là kiểu cười thâm hiểm độc chiêu An An.

– Thưa hiệu trưởng, Thái Lăng là con gái! Vì vậy hôm nay dù số phiếu của Thái Lăng cao nhất cũng không đủ tư cách làm hội trưởng hội học sinh trường ta. – Trong tiếng ồn ào bàn tán của bàn dân thiên hạ, giọng nói tên Hạo càng lúc càng cao. Hắn phấn khích đẩy âm thanh của mình lên cực đại, sải chân về phía ban giám khảo, cao giọng xin ý kiến hiệu trưởng.

– Thái Lăng xuống! Xuống! Xuống mau!

Đám đông bị kích động náo loạn cả lên. Tôi nghe thấy tiếng người ta hò nhau đòi đuổi cổ tôi xuống, tiếng bàn tán nhốn nháo như những đợt triều cường dâng trào, xô tới nhấn chìm tôi.

– Hừm… – Với tư cách là chủ tịch ban giám khảo, ngài hiệu trưởng lấy tay đẩy mục kỉnh, lông mày nhíu lại, mắt nhìn đăm đăm vào màn hình rất lâu, rồi chậm rãi lên tiếng. – Việc này…

Trang 1 / 57 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: