alowap.vn
HOMEGameTìm kiếm

Cô nàng xui xẻo tập 5 Author by , 07/02/2013
9/10 3293 lượt đánh giá

– Điều này à… – Nhìn vẻ mặt thất thần của Lâm Tử Hạo, Hựu Thần khẽ nghiêng đầu, giọng càng trầm hơn. – Hai hôm trước tôi tìm thấy một vật, có thể cậu sẽ thích nó đó.

Nói đoạn, Giang Hựu Thần giơ một phong bì giấy nho nhỏ gì đó trong tay lên, trong đó hình như bên trong là một chiếc DVD. Hựu lấy tay xé lớp phong bì giấy bọc bên ngoài ra, xoay đi xoay lại đĩa DVD. Cậu ấy cười như một đứa trẻ, nhưng có vẻ khác với nụ cười thường ngày, có vẻ như…

– Đây là… – Lâm Tử Hạo nhìn Giang Hựu Thần, mồ hôi của hắn vã ra như tắm nhưng sắc mặt bỗng trở nên nhẹ nhõm hơn, mắt lộ ra ngọn lửa may mắn. – Tôi không tin! Đừng hòng gạt tôi!

– Ồ! – Giọng của Hựu hơi cao lên. Cậu mỉm cười, tiếp tục quay chiếc DVD trước mặt một vòng, giơ lên trước ngực. – Nếu cậu đã tự tin đến vậy thì dù có công bố tin tức gì về cậu trong buổi họp ngày mai cũng chẳng sao đâu nhỉ?! Nhưng tôi đảm bảo sẽ còn một bí mật giật gân hơn đợi cậu đấy. Nếu mọi người đều biết cậu dám bày mưu hại người khác, e rằng địa vị của cậu ở trường British sẽ không còn vững nữa đâu!

– Cậu… cậu dám… – Lúc thì đỏ bừng, lúc thì tím ngắt, mặt Lâm Tử Hạo liên tục biến sắc y như chiếc đèn nhấp nháy nhiều màu, chiếc mũi diều hâu của hắn ta khẽ run lên.

– Ủa? Sao vậy? – Thái độ của Giang Hựu Thần lại thay đổi, như biến thành một vị tiên sinh lương thiện, nhưng đôi mắt tinh ranh đó làm tôi có cảm giác Hựu như người thợ săn đợi con mồi sập bẫy.

– Tôi… tôi tại sao phải tin cậu chứ? – Cả người Lâm Tử Hạo run cầm cập nhưng vẫn cố ra vẻ ta đây, hắn nói với điệu bộ chưa hề tuyệt vọng. – Biết đâu cậu đang gạt tôi!

– Nếu cậu không tin thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Tôi nghĩ câu lạc bộ báo chí của trường mình nhất định sẽ tin những bí mật động trời mà tôi tiết lộ với họ! – Hựu thờ ơ nhìn điệu bộ hoang mang tột độ của tên Hạo. – Cậu có mười giây để suy nghĩ… 10… 9… 8…

Giọng nói chậm rãi của Giang Hựu Thần trầm trầm vang lên trong phòng.

Lâm Tử Hạo nhìn Giang Hựu Thần chằm chằm, cố tìm ra sơ hở gì đó. Trên trán hắn mồ hôi nhỏ xuống ròng ròng.

– 5… 4…

Giọng nói của Hựu như có ma lực đâm thẳng vào tim của Lâm Tử Hạo. Vô hình chung, xung quanh Hựu như tỏa ra một sự uy nghiêm không thể chống cự lại, hơn nữa, nó mỗi lúc biến đổi theo thời gian càng lúc càng mạnh.

– 3… 2…

– Đợi đã!

Giọng nói thều thào sắp đứt hơi đến nơi của tên Hạo đã cắt ngang số lần đếm của Giang Hựu Thần. Hắn ta lùi lại hai bước, bất lực ngồi phịch xuống một cái ghế. Trông hắn như con gà chọi đấu thua trận, đầu cúi gục xuống, trước ngực, thái độ dương dương tự đắc khi nãy đã biến mất hút.

– Xem ra cậu đã quyết định rồi! Tôi nhất định sẽ giữ lời hứa, hy vọng cậu cũng vậy. – Giang Hựu Thần nói khe khẽ nhưng lại tràn đầy sự đe dọa làm người ta muốn nín thở.

– Hừ! Xem như lần này cậu thắng! Tôi… tôi đi đây! – Lâm Tử Hạo thua tâm phục khẩu phục. Hắn gắng gượng đứng dậy đi đến cửa. – Thái Lăng! Coi như mày lần này gặp may!

Nhìn Lâm Tử Hạo như cáo cụp đuôi chuồn khỏi văn phòng, Kì Dực vội vã đi đến trước mặt Giang Hựu Thần. Cậu chàng hưng phấn ra mặt, hỏi rõ to:

– Hựu, cậu siêu thật! Sao cậu lại nắm được đuôi của tên Hạo vậy?

Nhịp tim của tôi đã trở lại bình thường. Tôi thở phào nhẹ nhõm, tò mò nhìn Giang Hựu Thần.

– Mình á? – Nhìn ánh mắt của mọi người, Giang Hựu Thần cúi đầu xuống, cười híp mí giống đứa trẻ con. – Chỉ là trò chơi thôi!

Sau đó cậu ta tỉnh bở ném cái đĩa DVD trên bàn đi.

– Hả?! Sao cậu lại vứt nó đi! – Kì Dực luống cuống đỡ lấy cái đĩa đó. – Đây là bằng chứng để tụi mình còn uy hiếp tên Hạo. Không biết bên trong nó là gì nhỉ?

Tôi thấy Kì Dực tò mò ra mặt, muốn khám phá nội dung bên trong của chiếc đĩa. Giang Hựu Thần quay về ngồi trên chiếc ghế sôfa, trông cậu ấy mệt mỏi như vừa đánh trận về.

– Là đĩa nhạc! – Kì Dực kinh ngạc hét tướng lên làm mọi người đổ dồn mắt về phía đó! – Hựu! Cậu làm trò gì thế? Trong này rốt cuộc là cái gì?

– Đĩa nhạc mình mới mua, may mà có nó!

– Hả?!

Tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn Hựu Thần, Kì Dực cũng đứng nghệt ra.

– Ồ! Xem ra tên Hạo đó số xui thiệt! Đúng là có tật giật mình! Ai bảo hắn chột dạ! – n Địa Nguyên đứng dậy vỗ tay. – Hựu! Lâu lắm rồi mới thấy cậu thế này!

Tôi và Kì Dực nhìn nhau vẫn không hiểu mô tê gì cả.

– Vừa rồi Hựu sử dụng chiến thuật tâm lí làm Lâm Tử Hạo tưởng nhầm Hựu nắm được thóp của hắn. Một mũi tên trúng hai đích, không ngờ Hựu lợi hại thật! – Giọng An Vũ Phong như không còn chút sức lực, giải thích cho chúng tôi hiểu.

Trang 30 / 57 ««...1020...29303132...4050...»»
Chuyển nhanh tới trang:
Chia sẻ Trang
Facebook | Tin Nhắn |twitterG+
Gửi cho bạn bè:

Bài viết liên quan

Bài viết cùng chuyên mục

Bài viết trong chuyên mục
Báo lỗi + Hỗ trợ: 01636094094
TopSitemap
alowap.vn DMCA