Mờ ám

Mờ ám

_Hốt Nhiên Chi Gian_

Văn án:

Tình yêu vốn rất đơn giản nhưng nếu trái tim hai người không hướng về nhau thì tình yêu chỉ như một trò chơi…

“Anh đáng ghét quá, tại sao lúc nào cũng tỏa ra mùi vị cám dỗ như thế? Cô đã cố gắng tìm khuyết điểm của anh, cho dù đó chỉ là một khuyết điểm nhỏ thì cô cũng nói lời chia tay, nhưng cô lại không tìm ra điểm nào cả. Cô chỉ… chỉ yêu những mệnh lệnh ngang ngược của anh, yêu nụ cười ranh mảnh của anh, yêu đôi mắt quyến rũ tà ác của anh, yêu nụ hôn nóng bỏng gợi cảm của anh. Cô yêu… tất cả, tất cả những cảm giác đó.’’

Giản giới

Gia đình của hai chị em Vu Lâm và Vu Tiệp cùng gia đình của anh chàng Tấn Tuyên là thâm giao lâu đời. Vu Lâm từ nhỏ đã yêu thích Tấn Tuyên nhưng không có gan theo đuổi anh, chỉ biết đứng ngoài ghen tỵ với các cô gái của Tấn Tuyên, và châm chích, khích bác Vu Tiệp vì Tấn Tuyên tỏ ra rất thích chọc ghẹo cô em mình. Vu Tiệp lại có tính cách lạnh lùng, thờ ơ, luôn căm ghét Tấn Tuyên vì anh chỉ mang lại phiền phức và bày ra trăm phương ngàn kế chọc cô tức điên lên, cộng với những thú vui “quấy rối” rất MỜ ÁM của anh! Vu Tiệp ở trường cũng được một nam sinh tên gọi Trịnh Phong – đẹp trai, hiền lành – yêu thích. Cứ tưởng Vu Tiệp và Tấn Tuyên mãi mãi là “kẻ thù” của nhau, không ngờ những biến cố xảy ra đã đẩy họ lại gần nhau hơn…

MỜ ÁM – có phải trong cuộc đời bạn cũng từng có một người nào đó, và một lúc nào đó… rất MỜ ÁM???

Chương 01: Đừng chọc tức tôi

“Lại nấp ở đây nhìn trộm ai thế?”, một giong nói cợt nhả từ phía sau vọng đến. Vu Tiệp không cần quay đầu lại cũng biết là ai. Cô giữ vẻ mặt vô cảm tiếp tục nhìn bữa tiệc thân mật của gia đình dưới lầu, trong lòng hứ lên một tiếng, giao tiếp cũng rộng thật đấy.

n hồn không tan sau lưng lại tiến sát hơn, kề sát vào tai cô khiến cả người cô co rúm lại. Cô né sang trái một cách chán ghét, cô cực kỳ ghét sự gần gũi thân mật như thế này với người khác, cảm giác đó khiến cô muốn nổi da gà.

Mặt anh đã áp vào bên má phải của cô, nhìn theo ánh mắt cô xuống phía dưới lầu, khóe môi dần dần nhếch lên: “Một đứa trẻ con”.

Vu tiệp liếc anh một cái, tôi là trẻ con thì anh là gã đàn ông trung niên rồi chắc. Không thèm quan tâm đến anh nữa, cô định vượt qua anh để về phòng.

Thế nhưng, một cánh tay chắc khỏe đã dang ra trước mặt, cản đường đi của cô. Chẳng phải cô đã sớm quen rồi à? Sao anh ta lại dễ dàng tha cho cô được. Cô khẽ nghiến răng hơi nghiêng đầu, lạnh lùng nhìn xem anh còn muốn giở trò gì.

“Sao đi nhanh thế? Không nhớ anh chút nào à?” Tấn Tuyên hoàn tàn không sợ hãi trước đôi mắt lạnh lùng của cô, nụ cười trên khóe môi anh càng lúc càng rộng hơn, mèo hoang nhỏ cành lớn càng thú vị thật.

Vu Tiệp khẽ “hừ” một tiếng, nhớ à? Ngày nào Vu Lâm cũng báo cáo tin tức mới nhất của anh thì việc nhớ hay không cũng có gì khác nhau đâu. Thật không hiểu nổi tâm trạng đa sầu đa cảm dạo gần đây của Vu Lâm từ đâu mà ra, suốt ngày chị ấy ai oán rằng người con trai này lại bị kẻ khác cướp mất. Đúng là vớ vẩn, xem ra cô gái gần đây nhất của anh ta quá yếu, chắc chắn chưa cho anh ta ăn no nên mới để anh ta còn tâm trạng đến làm phiền mình thế này.

“Tránh ra”. Cô không hơi đâu mà quan tâm vì lần nào đụng mặt anh, cô đều gặp xui xẻo. Tại sao thái độ của cô đã rõ ràng như vậy mà anh ta vẫn không chịu hiểu rằng cô rất ghét anh ta cơ chứ?

Anh buông cánh tay xuống, cười khẽ ra hiệu cho cô đi qua.

Xem như anh ta biết điều. Vu Tiệp liếc anh một cái rồi đi thẳng về phòng mình.

Vu Tiệp mở cửa phòng rồi lách người vào, vừa định đóng cửa thì Tấn Tuyên đã lướt qua trước mặt, chen luôn vào trong, còn tiện người đè lên, đóng sập cửa lại.

“Anh vào đây làm gì?”, Vu tiệp tức giận khẽ hét lên.

“Sợ em chán nên vào chơi với em.” Tấn Tuyên cười đắc ý, đôi mắt hơi nheo lại, ánh lên sắc xanh lục gian xảo.

“Anh biến ngay, nếu không tôi kêu lên đó.” Thấy nụ cười đắc ý trên khuôn mặt anh, Vu Tiệp càng thêm căm hận. Cái con người này, chẳng lẽ không nhìn thấy tôi ghét anh thế nào sao?

“Kêu ai, Vu Lâm?” Anh điềm nhiên quay người lại, đi về phía giường của cô rồi ngồi phịch xuống một cách thoải mái. Trang phục màu đen của anh rất tương phản với chiếc giường trắng tinh của cô, đôi mắt khẽ nheo lại: “Anh rất vui lòng được phục vụ:.

Vu tiệp cố gắng hít một hơi thật sâu, nén cơn giận. Cô biết anh đang suy tính gì, nếu Vu Lâm biết được anh vào phòng cô, chắc chắn sẽ quậy cho long trời lở đất, còn bố mẹ nhất định sẽ nghĩ rằng cô đeo bám Tấn Tuyên.

Tuy cô chưa nghĩ ra cách gì nhưng lại không muốn để Vu Lâm có cơ hội mượn cớ làm càn. Chị ấy không có bản lĩnh tranh cướp với những cô gái bên cạnh anh ta nên lần nào cũng chỉ biết ích kỷ với cô. Chỉ cần thấy Tấn Tuyên và cô nói với nhau một câu thôi là chị ấy đã làm ầm lên cả mấy ngày khiến cô chẳng muốn về nhà. Không đáng, nếu phải đối diện với những trò kinh dị của Vu Lâm thì cô thà can tâm chịu đựng sự quấy rối của Tân Tuyên còn hơn. Dù sao anh ta cũng chẳng dám làm gì cô.

Trang 1 / 167 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: