Năm tháng là đóa hoa hai lần nở

Năm tháng là đóa hoa hai lần nở

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Văn án

Nghe nói trên đời này có một loài hoa, hàng năm đơm bông hai lần, một lần nở rộ vào cuối thu hiu quạnh, một lần nở rộ ở đầu hạ xanh tươi, một đóa hoa nở vào tháng mười, một đóa hoa nở vào tháng sáu.

Rất nhiều năm sau, Nhan Tống nghĩ lại, năm tháng là đóa hoa nở hai lần, cô sinh đứa bé này thoáng chốc đã tám năm, giữa hai lần hoa nở, rốt cuộc là dài hay ngắn?

Gặp người thoáng qua rồi lãng quên, làm cả đời ta chẳng thể nào bình lặng!

♥♥♥

Nghe nói trên đời này có một loài hoa, hàng năm đơm bông hai lần, một lần nở rộ vào cuối thu hiu quạnh, một lần nở rộ ở đầu hạ xanh tươi, một đóa hoa nở vào tháng mười, một đóa hoa nở vào tháng sáu.

Thành phố rất ồn ào, thế gian rất ồn ào, chúng ta có một vạn khả năng sánh vai cùng tình yêu dưới ánh đèn neon.

Nhan Tống là ai? Cô ương ngạnh giống nhành cỏ dại, chẳng phải hoa lại xinh đẹp hơn hoa. Cô dũng cảm, cô lạc quan, cô trải qua hai lần thanh xuân, là may mắn hay bất hạnh?

Lâm Kiều là ai? Là màu xanh mướt trong mùa hạ, một thiếu niên như tuyết trắng trúc xanh. Năm năm trước, tình yêu của anh ta tàn nhẫn, năm năm sau, lại yêu trong lặng thầm. Đối mặt với anh ta, làm sao có thể vĩnh viễn quên đi.

Tần Mạc là ai, là mối tình đầu thơ ngây vụng dại của những năm tháng ký ức xa xôi trong dĩ vãng. Tám năm trước, cô uống bát nước Vong tình, từ đó về sau quên đi anh là ai. Nhưng trên đời có Vong Tình, cũng có Ký Tình. Khi nhớ ra anh, thì sẽ nhớ đến vĩnh viễn.

Như thế nào mới là anh yêu em? Là năm năm trước không níu kéo được sợi dây tình cảm, hay vẫn là năm năm sau nhìn nhau chẳng nói một lời?

Như thế nào mới là em yêu anh? Là trí nhớ còn sót lại tám năm trước, hay là những ràng buộc không ngừng của tám năm sau?

Năm tháng là đóa hoa nở hai lần, trôi theo dòng nước, hoa nở ngàn đóa, ngoái đầu nhìn lại, như thế nào mới là anh yêu em?

Nội dung: Mối tình chung thủy, duyên trời định, thanh mai trúc mã.

Nhân vật chính: Nhan Tống, Tần Mạc, Lâm Kiều | Nhân vật phụ: Chu Việt Việt, Nhan Lãng, Lolita, Tô Kỳ, Hàn Mai Mai, Hà Tất, Trình Gia Mộc

Chương 01 – Gặp lại anh giờ đây đã không còn như xưa

♥♥♥

Lúc tôi hồi phục lại tinh thần, anh chàng tuấn tú ngồi ở đối diện đã chuyển đề tài từ Chu Dịch đến Chu n Lai.

Tôi nhẹ nhàng thở ra.

Anh chàng dân kỹ thuật xuất thân danh giá này, khả năng tưởng tượng phong phú thật làm cho người khác giận sôi máu. Khi anh ta nói từ tài năng củaMendelssohn[1] đến sự nổi tiếng của núi Long Môn Sơn Chu Khẩu Điếm[2], chuyển sang Chu Dịch, tôi liền lo lắng anh ta sẽ từ Chu Dịch nói đến Dịch Cân Kinh.

Trước khi ra ngoài, để bồi đắp cho lần gặp mặt này, cũng bởi ký thác rất nhiều kỳ vọng, cô bạn chí cốt Chu Việt Việt chân thành khuyên tôi: “Tống Tống, người bạn này của tôi đặc biệt coi trọng những cô gái tài năng, nhất là những cô gái tài năng cùng chung chí hướng. Cậu phải biết nắm lấy cơ hội. Đợi đến khi nắm chắc anh ta trong tay rồi, nhanh chóng đưa anh ta đến gặp Lâm Kiều và Hàn Mai Mai, bảo đảm tức giận thế nào cũng giải tỏa được hết, khí huyết lưu thông là khí huyết lưu thông.” Dứt lời khoác lên vai tôi chiếc áo choàng giá ba mươi lăm đồng tiền phong cách Bohemian, cũng ra lệnh cưỡng chế tôi đem đôi giầy đế bằng đổi thành một đôi giầy Converse thời thượng, làm tôi có thể thêm tự tin làm một cô nàng tài năng.

Bởi vì hai mươi lăm năm sống ở trên đời tôi chưa từng mặc loại áo choàng này nên phô diễn không đủ thuần thục, cho nên khi cùng đối tượng hoành tráng này dùng cơm, vô ý quết qua ly nước làm ướt nguyên bộ dao nĩa. Anh chàng hoành tráng được giáo dục rất tốt kia liền nhíu nhíu đầu mày.

Tôi gánh vác sứ mệnh nắm chắc anh ta trong tay, vì không muốn phụ sự kỳ vọng của Chu Việt Việt, cũng không dám tỏ ra chán nản. Nhưng câu chuyện của anh ta cứ lắt léo quanh co đổi đề tài liên tục, nhưng lại không lắt léo đến sự thật sau việc chia tay của Quách Tinh Tinh và Điền Lượng hay Lý Gia Hân cho tới nay có tổng cộng bao nhiêu đại gia theo đuổi mà tôi hiểu biết. Lúc tôi dường như tuyệt vọng, “vị hoành tráng” rốt cuộc ý thức được đã không cho tôi cơ hội lên tiếng là vi phạm nguyên tắc bình đẳng được đặt ra trong lần gặp mặt đầu tiên này, cầm chiếc ly trong tay cười nói: “Cô Nhan bình thường thích đọc sách gì, nghe nhạc gì?”

Tôi đem miếng thịt cuối cùng nuốt xuống, hai mắt tỏa sáng đắc chí nói với anh ta: “Kim Bình Mai, Nhục Bồ Đoàn[3], nhạc thì thỉnh thoảng nghe Hồng Hồ Thủy hoặc là những câu chuyện ma quỷ chém giết chặt đầu.”

Nụ cười của anh ta cứng lại.

Lúc “vị hoành tráng” trả tiền sắc mặt không tốt lắm, thấy được rằng anh ta không mấy vừa lòng với tôi, cảm thấy bỏ tiền ra cho buổi xem mặt này quả là một sự đầu tư vô nghĩa, thật mệt mỏi. Tôi vốn định an ủi anh ta, xã hội hiện đại có rất nhiều áp lực, mỗi cuối tuần không thể không tốn tiền đến bác sỹ tâm lý xin tư vấn. Bác sỹ tâm lý thu phí hai giờ so với số tiền bỏ ra cho bữa cơm của chúng tôi hôm nay nhiều hơn rất nhiều, nếu anh ta thật là không nghĩ thông suốt được thì có thể làm như hai giờ này kỳ thật là đi gặp bác sĩ tâm lý, nhưng đột nhiên nhớ tới Chu Việt Việt đã nhắc vị hoành tráng này rất quan tâm đến thể diện, vì thế tôi cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn quyết định giữ im lặng.

Trang 1 / 121 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: