Quyến luyến con rối tình nhân

quyen luyen con roi tinh nhan

Quyến luyến con rối tình nhân

Chân ái hệ liệt

*****

Tác giả: Hà Vũ

*****

Convert: meoconlunar – TTV

*****

Edit: Vân Hoàng

*****

Beta: Quảng Hằng

*****

Nguồn ebook: http://cungquanghang.wordpress.com/

Văn Án

Phục vụ trên giường, cô trúc trắc bất lực, không biết khiêu khích là như thế nào.

Trên giường tham hoan, hắn cường ngạnh làm càn, không biết tiết chế.

Phó Hoành là người chín chắn, trầm tĩnh, tuy hắn họ Phó nhưng làm việc vô năng suất, quản lý tài sản khổng lồ của người thừa kế Cổ Gia.

Từ khi tung hoành trên thương trường đến nay, hắn không thèm để ý đến lời châm chọc.

Hắn kiêu ngạo, chỉ để ý đến cô gái kia mà thôi.

Hắn có quyền có thế, hắn tài giỏi anh tuấn, đàn bà nịnh bợ lấy lòng hắn nhiều như sao trên trời, nhưng hắn thích sạch sẽ, chỉ có cho phép cô gái kia lên giường của hắn.

Cô từ chối, hắn trói buộc cô; cô phản kháng, hắn ép cô cầu xin tha thứ.

Hầu hạ trên giường, cô luôn bị hành hạ đến chết đi sống lại, rồi còn không dám phản kháng sự đòi hỏi vô độ của hắn.

Hắn coi cô là tình nhân bí mật, là chim hoàng yến hắn nuôi, muốn dứt không được.

Đến khi cô hỏi hắn, khi nào mới bằng lòng bỏ qua cho cô, Phó Hoành mới hiểu rằng, cô gái ngốc nghếch bị hắn nuôi trên giường kia làm sao hắn có thể thả cô đi được…..

Cổ Tinh Thần không hiểu được, bảy tuổi bị nhận nuôi, cô chấp nhận; mười tám tuổi bị Phó Hoành ép buộc chiếm hữu, cô cũng chấp nhận.

Nhưng mà nuôi nhốt hẳn cũng phải có kỳ hạn, cô cũng như bao người khác,

Cùng hắn cưỡng cầu đến năm năm, cũng nên chán ghét, nên cô mới cầu: van xin hắn để cô đi.

Hắn nói: đời ngày, cô muốn trốn cũng không được, cũng đừng có mong chạy trốn.

Trừ khi hắn tự nguyện buông tay, bởi vì…. giam cầm này, hắn muốn kỳ hạn là cả đời!

Chương 1

Tháng bảy, Đài Nam.

Mùa hè ở Miền Nam Đài Loan luôn vô cùng nóng bức xen lẫn với mưa dầm liên miên. Bầu trời rõ ràng vừa mới là màu xanh vạn dặm, mà trong nháy mắt liền biến thành mây đen dày đặc giống như sắp có bão đến.

Lúc nhận được điện thoại của người đàn ông kia là lúc Cổ Tinh Thần đang ở trạm xe bus chờ xe.

“Em ở đâu?” Thanh âm trong điện thoại của người đàn ông trước sau như một lãnh trầm, khô khan dường như không có độ ấm.

“Tôi…… Tôi vừa đi ‘Trung tâm Thương mại Gia Thụ’ phỏng vấn.” Giống như có một bàn tay lạnh băng đang bóp lấy cổ mình, làm cô liên tục nuốt vài ngụm nước miếng mới khẩn trương trả lời.

Trung tâm Thương mại Gia Thụ là một công ty Thương mại lớn trực thuộc Tập Đoàn Richemont , là hình thức kết hợp mua sắm, nghỉ ngơi, ăn uống, giải trí, là trung tâm thương mại khổng lồ đa chức năng.

Hắn nghe xong, hỏi câu ngắn gọn: “Kết quả thế nào?”

Điều này giống như cử chỉ quan tâm làm Tinh Thần ngạc nhiên, vội vàng nói: “Chưa biết được, họ nói sẽ thông báo sau…… Anh còn ở nước ngoài sao? Cha tôi bảo tôi tối về nhà một chuyến…..”

Hắn không trả lời cô mà trực tiếp ngắt điện thoại. Cổ Tinh Thần yên lặng trong giây lát,trong lòng khẽ thở dài, không biết mình lại chọc hắn ở đâu nữa. Cô ngẩng đầu nhìn mông lung về phía xa. Cây phượng to sừng sững ở đầu đường nở những cánh hoa đỏ chói báo hiệu kết thúc mùa, một trận mưa trút xuống ào ào như nhằm vào cây làm cho dưới tán cây tựa như một tầng đỏ, giống như một tấm thảm đỏ quý giá, vừa giống như một biển máu.

Tinh Thần đờ đẫn nhìn hoa, chúng nó…… thật nhiều giống như thân xác bị ngâm vào trong nước mưa.

Một ngày của năm năm trước, cô cũng giống như những cánh hoa này, cả người lạnh lẽo nằm trong bồn tắm lớn, mặc cho cả bồn tắm tràn đầy máu loãng….

Đây hẳn là chuyện của kiếp trước thôi?

Đã lâu cô đã quên nỗi đau, càng về sau cô nghĩ lại đó chẳng qua chỉ là việc nhỏ không đáng để kể. Nếu như ở thời điểm đó cô chết đi có phải tốt hơn?

Sẽ không. Chết đối với cô đã trở thành một thứ xa xỉ, hơn nữa cơ bản cô cũng không có cơ hội này.

Bên tai rõ ràng lại vang lên tiếng người đàn ông như ác ma: “Cổ Tinh Thần, nếu em dám tìm cái chết, tôi sẽ khiến cho cả nhà Cổ Thế Xương chôn cùng!”

Trước mặt người ngoài, hắn luôn là một người đàn ông khiêm tốn cẩn thận, nho nhã lễ độ, thế nhưng đêm đó âm thanh của hắn nghe như sấm sét, lạnh băng như dưới âm ba mươi độ. Giờ nghĩ lại giống như trừ điều đó ra hẳn còn mang theo tia thẹn quá hóa giận hoặc là hổn hiển đi?

Hắn làm sao có thể để cho cô chết được? Hắn chơi đùa cô chưa đủ!

Cô Cổ Tinh Thần là con chuột bạch trong lòng bàn tay của hắn, Phó Hoành, hắn muốn cô sống, cô phải cố mà sống; nếu hắn chán ghét hắn sẽ không chút khách khí mà bóp chết cô.

Đúng vậy, hắn sẽ bóp chết cô mà không phải buông tha cô.

Mấy năm trước, cô vẫn còn ôm ảo tưởng, hy vọng ngày nào đó hắn sẽ chán ghét chính mình, sẽ đá cô. Như năm năm trôi qua, hơn một ngàn tám trăm ngày, dài như vậy…. vừa nghĩ đến cô đã tuyệt vọng đến cả muốn cũng không dám nghĩ… Dùng sức lắc lắc đầu, Tinh Thần không muốn lại nghĩ đến những điều có liên quan đến người đàn ông kia một phần nào hết.

Trang 1 / 90 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: