alowap.vn
HOMEGameTìm kiếm

Vương gia bá đạo quá yêu vương phi Author by , 15/02/2013
9/10 3574 lượt đánh giá

VƯƠNG GIA BÁ ĐẠO QUÁ YÊU VƯƠNG PHI

Tác giả: Ngân nhi

Thể loại: Xuyên qua thời không

Nguồn: Tàng thư viện

Edit: Meomeomeo

NỘI DUNG GIỚI THIỆU VẮN TẮT:

“Nam nhân vương triều Thiên Thịnh, ngoại trừ hoàng thân quý tộc thì nam nhân nào cũng đều tuỳ ngươi chọn, bổn vương cho ngươi tự chọn hôn nhân” Nam nhân đứng khoanh tay vẻ mặt lạnh lùng đàm phán.

Nhìn hắn khuôn mặt tuấn mỹ, khí thế, nàng rỏ rãi, cười hì hì nói:

“Tôi có thể chọn anh được không?”

“Ngươi không có tư cách chọn ta” Mỗi một câu hắn nói mang giọng lạnh lùng, khinh thường, mắt lạnh liếc xéo.

Được, nàng sẽ nhớ kỹ những gì hắn nói, sau cùng nàng cũng tìm được người nam nhân mà nàng muốn “Tôi muốn lấy Mạc Dạ Ly”

Nhưng nàng lại bị hắn tàn nhẫn gạt đi “Trên thế gian này ai ngươi cũng có thể chọn nhưng cấm không được chọn hắn”

Cuối cùng, nàng bị hắn buộc lấy một thiếu gia con quan tàn tật, nhưng là vào đêm thành thân kia, hắn hung hăng cướp đi tấm thân trong trắng của nàng mà chính hắn vẫn khinh thường đó.

Một đêm sầu triền miên trôi qua, hắn vẫn là Vương gia lạnh lùng, mà nàng thì vẫn là tiểu thư nuôi trong phủ, giống như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra vậy, chỉ là vị hôn phu của nàng lặng lẽ ký ly hôn từ lúc đó…

Hắn, chính là đương kim Tứ hoàng tử, một thiếu niên 18 tuổi tuấn mỹ, lại bị nàng lừa từ lần này đến lần khác, cuối cùng cả lòng ngây thơ của hắn cũng đang bị lừa.

“Ta đảm bảo sẽ làm cho phụ hoàng đồng ý ban thưởng ngươi cho ta…Tô Khả Nhi”

****

CHƯƠNG 1: Nửa đêm đón xe

Cái nắng hè chói chang làm khắp nơi nóng ran, mang theo cả tro bụi bám theo từng hơi thở, cỏ cây khô làm lộ ra một cách tay trắng nõn, trên cánh tay bám đầy bụi đất lại không che được miệng vết thương nhìn mà ghê người, máu nhỏ giọt thấm vào đất làm cho bầu không khí càng thêm thê lương, quỷ dị.

Bất chợt ngón tay cứng ngắc giật giật, sau đó “Khụ khụ..” một tiếng ho khan, một người con gái đang nằm úp sấp cố gắng đứng lên, cả người đau nhức làm mi mắt nhíu lại, cổ khát nước cùng cực, Trương Khả Khả theo bản năng lấy tay ôm cổ, cảm giác cổ họng như bị gì đó chẹn lại rất thống khổ, nàng dùng hết sức ho khan vài tiếng, cuối cùng cũng thấy đỡ, nàng nhổ ra khỏi họng thứ gì đó như là một cục máu.

“A….” Trương Khả Khả hét lên, ánh mắt mờ mờ nhìn thấy một đống máu kia trông to quá làm nàng sợ tới mức đứng vội lên chạy, mãi đến khi nàng bình tĩnh lại mới phát hiện chính mình đang đứng ở một bãi hoang trong rừng, ngoại trừ cây cối xanh tươi, thì chỉ có cỏ cây héo khô. Nhìn thấy như vậy Trương Khả Khả cảm giác đầu có choáng váng, thiếu chút là lại muốn té xỉu. Trời ơi, đây là kiểu gì vậy?

Không thể chấp nhận việc nàng té xỉu, nàng cố gắng mở to hai mắt, muốn nhìn rõ tình trạng này là tình trạng gì. Vừa nhấc chân lên, cái đau dưới chân làm cho nàng phải nhìn lại thì thấy kinh hãi, hai chân ngọc không phải đi giầy đẹp mà là đôi dép rơm, trời ạ. Đôi giầy xăng đan xinh đẹp của nàng đâu rồi?

Phát hiện này còn chưa xong thì lại làm nàng kinh ngạc là trên người mặc áo vải thô, có vài chỗ rách nát ở ngực cứ vậy mà lộ ra trắng nõn, làm nàng tay chân luống cuống che đi cảnh xuân mê người này, cánh tay vừa nhấc lên lại doạ cho nàng sốc luôn, trên cánh tay ngọc có vết cào nhìn mà ghê người a. Nước mắt rơi như mưa.

“A..” Trương Khả Khả bất chấp cảnh xuân lộ ra, nắm lên cánh tay trái thấy miệng vết cào chảy máu, nàng chân tay rối bời, xé trên thân một miếng vải băng bó. Trên đầu mặt trời chiếu chói chang làm nàng hoảng hốt không thôi. Đây là kiểu gì vậy ta, ai tốt bụng có thể nói cho nàng một chút được không?

Mang theo trên người đầy thương tích, khoác trên người chiếc áo tang thương, đi dưới chân đôi dép rơm, đội trên đầu một mớ tóc dài rối, Trương Khả Khả thực sự nghi ngờ không biết có phải mình đã đổi sang nghề hành khất rồi không. Rõ ràng là nàng đang ngủ ở khách sạn, làm sao như mơ lại biến thành vậy chứ?

Rõ ràng nàng đang nằm mơ một giấc mơ kỳ quái, trong mơ, nàng như là thoát khỏi đoàn đội, một mình hướng lên đỉnh núi hưởng gió, mát mẻ hưởng thụ, tự dưng bị một lực nào đó đẩy đi xuống, bừng tỉnh lại thì thấy mình nằm trên cỏ, hơn nữa lại là một thân rách nát, cả người đều bị thương, xương cốt gãy.

“Ôi, “ Dưới chân không biết dẫm phải gì làm cho mặt nàng đau nhăn nhó, nàng ngồi xuống vuốt vuốt bàn chân, đáy lòng đau xót muốn chết, aaaaa, rốt cục là chuyện gì đã xảy ra vậy? Chẳng lẽ mình xuyên qua không thành?

Một ý tưởng đột nhiên xuất hiện, Trương Khả Khả cảm thấy toàn thân như bị điện giật, nàng trợn mắt nhìn bốn phía đánh giá, chỉ thấy toàn cây cối, phong cảnh hoàn toàn là thuần nguyên thuỷ, không có thấy cột điện to, dây điện, đường quốc lộ, không có…Tìm không thấy một nét nào của thời hiện đại.

Trang 1 / 262 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang:
Chia sẻ Trang
Facebook | Tin Nhắn |twitterG+
Gửi cho bạn bè:

Bài viết liên quan

Bài viết cùng chuyên mục

Bài viết trong chuyên mục
Báo lỗi + Hỗ trợ: 01636094094
TopSitemap
alowap.vn DMCA