cô dâu bỏ trốn

- Truyện: Cô Dâu Bỏ Trốn.

– Tác giả: mysweetlovelyday.

– Tình trạng: Full

– Post by: www.alowap.vn

—————————————-

Hôm nay nó lại về muộn vì nó mải chơi ở nhà con bạn, mà nó cũng không muốn về nhà, vì bố mẹ nó xấp này lạ lắm, cứ nhìn nó như thể là họ cần nói cái gì đó với nó, hay muốn nó làm một cái gì đó, nó cảm thấy sợ, nên nó luôn lảng tránh bằng cách, bố mẹ nó mà ở nhà thì nó ra đường, còn bố mẹ nó ra đường, nó ở nhà.

Trời cũng đã tối rồi, mà nó lại quên không đem theo chìa khóa cổng, nó chán quá kiểu này thì đành chèo vào nhà vậy, chứ còn cách nào khác đâu, nếu gọi cho bố mẹ nó ra mở cổng có khi lại bị ăn mắng và nghe bố mẹ ca nữa thì sao, thôi thì tự lo lấy thân.

Nó vứt cái cặp vào trước, rồi trèo luôn vào, cái cổng màu xanh nhà nó, tuy có cao thật nhưng mà với nó thì chả là gì cả, vì nó trèo suốt như thế này mà.

Nhảy đánh bộp một cái xuống đất, nó rón rén đi vào nhà, nó chỉ mong là bố mẹ nó đã ngủ rồi, nếu bố mẹ nó mà bắt gặp nó trong tình trạng này thì khổ lắm.

Cả nhà nó tối om, chỉ có cái đèn ngủ mù mờ là vẫn còn sáng, nó dò từng bước đi lên lầu, nó muốn về phòng của nó thật nhanh, nếu muốn về phòng của mình nó phải đi qua cửa phòng của bố mẹ nó, nó nghe bố mẹ nó đang nói gì đó, tò mò, nó áp tai vào cửa nó nghe xem bố mẹ nó đang nói gì.

Tiếng của mẹ nó:

– Anh nghĩ mình nên nói cho con Vân nó biết hay không…??

Tiếng của bố nó:

– Anh thấy là mình nên nói đi thì hơn, mình mà dấu nó thì cũng không hay lắm vì sớm muộn gì nó cũng biết..!!

Bà Nhung hỏi:

– Nhưng mà em sợ, con Vân nó sẽ phản đối chuyện này…!!!

Ông Chung trấn an vợ:

– Em đừng nên lo quá, nó sẽ hiểu tấm lòng của vợ chồng mình mà, mình cũng chỉ muốn tốt cho nó thôi..!!!

Bà Nhung nói:

– Cuộc hôn nhân này xem ra không ổn lắm vì anh ta không thích đàn bà và không muốn kết hôn, chỉ có gia đình anh ta là thích thôi…!!!

Vân nghe vậy thì run rẩy sợ hãi, vậy là nó bị bố mẹ nó đem gả bán cho người ta, thảo nào mà thái độ của bố mẹ nó lại lạ lùng như vậy, nó cố đứng vững để nghe tiếp.

Ông Chung thở dài nói:

– Đây cũng là vì hôn ước từ nhỏ do hai bên gia đình sắp đặt anh đâu có quyền quyết định đâu, ông nội của con bé ép anh quá làm cho anh phải đồng ý chuyện này…!!!

Bà Nhung sụt sịt nói:

– Em cũng mong là nó hiểu cho mình, gả nó đi khi nó còn trẻ thế này em cũng đau lòng lắm, nhưng bố dọa sẽ tự tử chết, nên thôi đành anh ạ…!!!

Hai người cùng thở dài và không nói gì nữa cả..

……………………

Nó cố bước về phòng, trong lòng nó lúc này trống rỗng, nó không còn nghĩ ra được cái gì nữa cả, nước mắt nó rơi ra, xem ra bố mẹ nó đã quyết định chuyện của nó cả rồi, và ông nó đã ép bố mẹ nó gả nó đi.

Nó gồng mình nên nó nghĩ, mình không thể làm quân cờ cho họ được, mình là ai nào, làm sao mình chịu đựng được cuộc hôn nhân không có tình yêu này, mình sẽ bỏ đi thật xa, và không ai tìm được mình cả, bái bai cả nhà, con đi đây.

Nó lấy cái va ly, nó xếp tất cả quần áo của mình lại, nó cũng không quên mang theo mấy khung hình và mấy quyển sách, tiền thì nó không lo, nó đã tích cóp từ nhỏ tới giờ, nó có rất nhiều tiền, vì nó có tiêu gì đâu, tiền bố mẹ nó cho, rồi tiền nó đi làm thêm, viết báo, dịch sách, nói chung nó nghĩ vấn đề sinh sống nó không lo đến nữa.

Xong đâu đấy, thấy không còn thiếu gì, nó khẽ khàng mở cửa, rồi đến nghe trước phòng của bố mẹ của nó xem có động tĩnh gì không, thấy họ đã ngủ rồi, nó sung sướng quá, nó liền về phòng mình, nó viết cho bố mẹ nó và ông nó một lá thư.

Trong thư nó viết:

– “Bố mẹ và ông kính yêu của con, con biết con mà bỏ đi như thế này thật là có tội và bất hiếu lắm vì mọi người ai cũng yêu thương cho con.

Nhưng cuộc hôn nhân này còn không chấp nhận đâu, thân thể này và sự sống này là của bố mẹ và ông ban cho con nhưng trái tim của con muốn tìm cho mình một người mà con yêu thương, con không muốn mình trở thành một cô vợ bắt buộc của ai đó, mà con nghe nói anh ta không thích đàn bà, vậy anh ta còn lấy con làm gì, và cả nhà nữa sao nỡ lòng nào ép buộc con như vậy,

Con đi đây, con sẽ tìm cho mình một người mà con có thể tin cậy và gởi trao cả cuộc đời, tạm biệt bố mẹ và ông.

Con yêu mọi người lắm, mong mọi người đừng buồn và lo lắng cho con, tạm biệt, chúc bố mẹ và ông sống khỏe mạnh và hãy vui lên nhé, mặc dù không có con ở đây…!!”

Nó gập bức thư lại và để ở trên bàn, nó cầm cái va ly của mình, và nhìn lại căn phòng lần cuối, nó khép cửa, nó bước ra đi.

Trang 1 / 237 1234...102030...»»
Chuyển nhanh tới trang: